Lịch sử ý nghĩa Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.Chào mừng quý vị đến với Website của Thư viện trường Tiểu học Hải Tân, thành phố Hải Phòng!
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Lộc đỉnh ký

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Thu
Ngày gửi: 07h:59' 28-04-2025
Dung lượng: 11.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Thu
Ngày gửi: 07h:59' 28-04-2025
Dung lượng: 11.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Mục Lục
Phi Lộ 1
Hồi 1
Hồi 2
Hồi 3
Hồi 4
Hồi 5
Hồi 6
Hồi 7
Hồi 8
Hồi 9
Hồi 10
Hồi 11
Hồi 12
Hồi 13
Hồi 14
Hồi 15
Hồi 16
Hồi 17
Hồi 18
Hồi 19
Hồi 20
Hồi 21
Hồi 22
Hồi 23
Hồi 24
Hồi 25
Hồi 26
Hồi 27
Hồi 28
Hồi 29
Hồi 30
Hồi 31
Hồi 32
Hồi 33
Hồi 34
Hồi 35
Hồi 36
Hồi 37
Hồi 38
Hồi 39
Hồi 40
Hồi 41
Hồi 42
Hồi 43
Hồi 44
Hồi 45
Hồi 46
Hồi 47
Hồi 48
Hồi 49
Hồi 50
Hồi 51
Hồi 52
Hồi 53
Hồi 54
Hồi 55
Hồi 56
Hồi 57
Hồi 58
Hồi 59
Hồi 60
Hồi 61
Hồi 62
Hồi 63
Hồi 64
Hồi 65
Hồi 66
Hồi 67
Hồi 68
Hồi 69
Hồi 70
Hồi 71 Ngô Lập T hân T hóa Mạ Nhất Chu
Hồi 72
Hồi 73
Hồi 74
Hồi 75
Hồi 76
Hồi 77
Hồi 78
Hồi 79
Hồi 80
Hồi 81
Hồi 82
Hồi 83
Hồi 84
Hồi 85
Hồi 86
Hồi 87
Hồi 88
Hồi 89
Hồi 90
Hồi 91
Hồi 92
Hồi 93
Hồi 94
Hồi 95
Hồi 96
Những Chuyện Hãi Hùng T rong Quỷ Cốc
T rong Nhà Ma Gặp Lũ Hung T àn
T rong Quỷ Ốc Quần Hùng Mất T ích
T ưởng Ma Quỷ Hoá Ra Người Ðẹp
Tam T hiếu Nhưng Bản Lãnh Cao T hâm
Song Nhi Ðả Bại Bọn Lạt Ma
Lũ Hung T àn Náo Ðộng T hiền Môn
Chùa T hanh Lương Gặp Hồi Ðại Nạn
Chủ Bộc Lo Mưu Cứu Lão Hoàng Gia
Ai Ai Cũng Vậy Hà T ất Phải Ði T u?
Dời chùa Linh Cảnh gặp đầu đà
Uỷ tôn giả chiếm đoạt chương kinh
Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
T iểu cô nương đốc chiến quần hùng
Cùng người đẹp viếng đảo thần tiên
Lục tiên sinh thử tài Vi T iểu Bảo
Học Khoa Ðẩu Văn kêu trời như bọng
T hần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
T iểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long Lệnh
Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
Vi T iểu Bảo trở về Hoàng cung
Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
T iểu thái giám đả thương Công chúa
Hồi 97 Dùng Ngũ Long Lệnh hăm T hái Hậu
Hồi 98 Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
Hồi 99 Cờ gian bạc lận gieo "Mười tịt"
Hồi 100 Vi T iểu Bảo phen này bị hố to
Hồi 101 Nhà sư mê gái bị đòn đau
Hồi 102 Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
Hồi 103 Vi T iểu Bảo học đòi làm trưởng giả
Hồi 104 T IỂU SƯ T HÚC CHỈ ĐIỂM T RỪNG QUANG
Hồi 105 SƯ T RỪNG QUAN T RUYỀN T HỤ PHÉP NIÊM
HOA
Hồi 106 ĐẠI T Ừ BI ĐIỂM HOÁ NGƯỜI NGANG NGƯỢC
Hồi 107 VÌ MỸ NHÂN RÈN LUYỆN VÕ CÔNG
Hồi 108 DƯƠNG DẬT CHI LÊN T IẾNG GIẢI VÂY
Hồi 109 NGẮM DƯƠNG LIỄU NHỚ NÀNG ÁO LỤC
Hồi 110 T RONG T IỂU MIẾU QUÂN T ĂNG NGHỊ LUẬN
Hồi 111 DÙNG MƯU CAO GIẢI CỨU LÃO HOÀNG GIA
Hồi 112 NGOÀI HIÊN VIỆN CHÚA T ÔI T ÂM SỰ
Hồi 113 T HAY LẠT MA BẢO VỆ PHỤ HOÀNG
Hồi 114 BẠCH Y NI T HỐNG KHÓC T IÊN QUÂN
Hồi 115 NI CÔ HAI DẠO LẺN VÀO CUNG
Hồi 116 BẠCH Y NI MỞ CUỘC ĐIỀU T RA
Hồi 117 NHỮNG ĐIỀU BÍ ÂN T Ừ T Ừ LÓ DẠNG
Hồi 118 MÊ NGƯỜI ĐẸP HẾT LÒNG HẦU HẠ
Hồi 119 GIẾT ĐỊCH NHÂN CỨU NGUY SƯ T HÁI
Hồi 120 T RÔNG NGƯỜI KHÔNG KHỎI T ỦI T HÂN HÈN
Hồi 121
Hồi 122
Hồi 123
Hồi 124
Hồi 125
Hồi 126
Hồi 127
Hồi 128
Hồi 129
Hồi 130
Hồi 131
Hồi 132
Hồi 133
Hồi 134
Hồi 135
Hồi 136
Hồi 137
Hồi 138
Hồi 139
Hồi 140
Hồi 141
Hồi 142
Hồi 143
Hồi 144
Hồi 145
T iểu Bảo già gan cứu mỹ nhân
T iểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
T iểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
Quần hùng mở đại hội trừ gian
Vi T iểu Bảo chơi khăm tình địch
T iểu hoàng đế mở cuộc điều tra
Hạ tình địch mấy phen thi kế
T rong từ đường cử hành hôn lễ
Lũ man mọi đột kích quần hùng
Lũ man mọi đột kích quần hùng(tiếp theo)
Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
Giả thái hậu bại lộ hành tung
T rịnh công tử kết án trần gia
Quan tài còn đó người đâu mất
T iền vô cổ nhân hậu vô lai giả
Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
T ứ hôn sứ mắc mưu công chúa
T iểu thái giám thành giả phò mã
Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
Bốn phe câu kết chia thiên hạ
VI T IểU BảO Dò LA ĐộNG T ĩNH
VàO VươNG PHủ ĐáNH T RáO KINH T Hư
Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
Công chúa diễn kịch rất thần tình
Hồi 146
Hồi 147
Hồi 148
Hồi 149
Hồi 150
Hồi 151
Hồi 152
Hồi 153
Hồi 154
Hồi 155
Hồi 156
Hồi 157
Hồi 158
Hồi 159
Hồi 160
Hồi 161
Hồi 162
Hồi 163
Hồi 164
Hồi 165
Hồi 166
Hồi 167
Hồi 168
Hồi 169
Hồi 170
A KHA HàNH T HíCH NGÔ TAM QUế
Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
A Kha chẳng biết đi đâu mất
Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
Sờ mũi làm cho người phát sợ
Hào kiệt khôn qua ải má hồng
Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
NGự T IềN T Hị Vệ Bị HàNH HUNG
Lão hương nông bản lãnh kinh người
T RONG SòNG BạC CHạM T RáN CừU NHÂN
Cao T ôn Giả phát chiêu kì quái
Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
Có lý đâu đường đột giai nhân
Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
T hần hành bách biến có một không hai
Vi T iểu Bảo tâu trình sứ mạng
Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
Để phụ nhân xen vào quốc sự
T iểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
Cao tôn giả chết đi sống lại
vi đô thống mở cuộc điều tra
vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
song nhi giải cứu vi đô thống
Hồi 171
Hồi 172
Hồi 173
Hồi 174
Hồi 175
Hồi 176
Hồi 177
Hồi 178
Hồi 179
Hồi 180
Hồi 181
Hồi 182
Hồi 183
Hồi 184
Hồi 185
Hồi 186
Hồi 187
Hồi 188
Hồi 189
Hồi 190
Hồi 191
Hồi 192
Hồi 193
Hồi 194
Hồi 195
NúI LộC ĐỉNH CườNG NHÂN CHIếM ĐóNG
NHữNG DIễN BIếN CựC Kỳ ĐộT NGộT
T HEO T Ô PHI á SANG NướC LA SáT
VI T iểU BảO BàY MƯU T HOáN Đế
VƯƠNG CÔNG LA SáT CũNG HAI Bè
Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
T riệu Lương Đống bày binh bố trận
NGựA T ốT VụNG NUÔI T HàNH NGựA XấU
Lại dẫn tình nhân vào tẩm điện.
T hấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
Giết tư đồ lại gặp quan binh
Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
T iểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
Mẹ ngủ say con dấu xiên y
T rên đời được mấy anh hùng chặt tay?
Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
T RONG Kỹ VIệN CùNG NHAU KếT NGHĩA
TAM T IếU NHÂN DUYÊN CửU Mỹ Hồ
T HIÊN Hạ ĐạI LOạN, QUầN T HƯ HỗN CHIếN
MụC Võ QUÂN T HượNG, ĐạI NGHịCH BấT ĐạO
MUốN LàM NÊN Sự NGHIệP OAI HùNG
DI HOA T IếP MộC, NHấT T IễN SONG ĐIÊU
Hồi 196 VI KHÂM SAI T ừ BIệT MẫU T HÂN
Hồi 197 NGườI MANG BệNH HOạN Đó Là AI?
Hồi 198 CHửI ĐịCH NHÂN NHIềU T Rò QUáI Dị
Hồi 199 T HấY T Hư GIả CũNG T IN Là T HậT
Hồi 200 T RướC LINH SàNG ĐạI NHÂN ĐềN T ộI
Hồi 201 T ìm địch nhân theo dõi hành tung
Hồi 202 Quả xứng danh hào kiệt đương thời
Hồi 203 Quy T ân T hụ múa kiếm cắt bào
Hồi 204 Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
Hồi 205 T iểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
Hồi 206 Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
Hồi 207 Ba thích khách giết lầm gian tặc
Hồi 208 Có bao giờ thầy lại giết trò?
Hồi 209 Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
Hồi 210 Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
Hồi 211 Lại dụng kế rùa đen thoát xác
Hồi 212 Những bạn hữu đều người nghĩa khí
Hồi 213 Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
Hồi 214 Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
Hồi 215 T rên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
Hồi 216 Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
Hồi 217 Kẻ vong ân ám hại T rần Công
Hồi 218 Muốn giết người ngây ngô giả điếc
Hồi 219 Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
Hồi 220 T ìm đường nhớ tới chuyện dương châu
Hồi 221
Hồi 222
Hồi 223
Hồi 224
Hồi 225
Hồi 226
Hồi 227
Hồi 228
Hồi 229
Hồi 230
Hồi 231
Hồi 232
Hồi 233
Hồi 234
Hồi 235
Hồi 236
Hồi 237
Hồi 238
Hồi 239
Hồi 240
Hồi 241
Hồi 242
Hồi 243
Hồi 244
Hồi 245
NGHE HÔ HOáN T IểU BảO KINH HồN
T HÔNG CậT ĐảO QUầN HàO ĐạI Đổ
HOạT QUốC BảO ĐI ĐÂU MấT BIếN
MắNG T HI LANG Là ĐứA HáN GIAN
ĐáNH NGườI NGOạI QUốC
MUốN ĐếN ĐàI LOAN, Hạ T HUYếT T ừ
ĐổI T HÔNG CậT ĐảO T HàNH ĐIếU NGƯ ĐảO
CUộC ĐÔNG T IếN CủA QUÂN LA SáT
T ƯởNG HồN MA HóA RA NGƯờI SốNG
T HốNG LãNH BA QUÂN LàM ĐạI SOáI
T ướNG LA SáT XUA QUÂN T IếN ĐáNH
BạC T HUA CãI CốI PHảI ĂN ĐòN
Vi T iểu Bảo NIệU Xạ LộC ĐỉNH SƠN
Hạ T HàNH KHÔNG MấT MộT T ÊN QUÂN
NịNH KHÔNG PHảI ĐườNG Bị QUở T RáCH
T RAI LA SáT T OàN Là Đồ Bỏ
LầN ĐầU T IÊN NếM MóN T RUNG HOA
CUộC ĐàM PHáN PHÂN CHIA CươNG GIớI
T RIềU ĐìNH ĐạI Kế CHủ HòA BìNH
PHÂN CƯƠNG GIớI T RUNG HOA T HắNG LợI
MAO T HậP BáT CÔNG KHAI T HóA Mạ
PHùNG T íCH PHạM HĂM DÂNG CáO T RạNG
GIậN LãO PHùNG LO MƯU T ẩY OáN
NHữNG ÂM MƯU ĐáNH T RáO PHạM NHÂN
NGHE VUA PHáN T IểU BảO KINH HồN
Hồi 246 ĐấNG ANH QUÂN HIểU Rõ GIAN MƯU
Hồi 247 DựNG Cờ KHởI NGHĩA LàM HOàNG Đế
Hồi 248 XUốNG GIANG NAM ẩN T íCH MAI DANH
Phi Lộ 1
Gió Bắc đìu hiu , tuyết rơi lả tả . Mặt đất đóng thành băng
Một đội T hanh binh tay cầm gươm đao áp giải bảy cổ tù xa
tắm mưa gội tuyết nhằm phía Bắc mà tiến đang đi trên đường
lớn gần Hải T ân ở Giang Nam .
T rong ba cổ tù phía trước có ba người đàn ông đều ăn mặc
theo kiểu thư sinh . Ba người này là một lão già đầu tóc bạc
phơ , và một người vào hạng đứng tuổi .
T rong bốn cổ xe sau tù phạm đều là nữ nhân .
T rong chiếc xe sau cùng có một thiếu phụ tay bồng một đứa
bé gái nhỏ . Con nhỏ la khóc om sòm , má nó dổ thế nào nó
cũng không nín .
Một tên quân đi bên xe tức quá vừa đá vào thành xe "binh
binh" vừa lớn tiếng quát :
-Mi mà còn khóc hoài thì lão gia sẽ đá chết tươi .
Ðứa nhỏ sợ quá càng khóc thét lên .
Dưới thềm một tòa nhà lớn cách đường cái quan chừng mấy
chục trượng có hai người sóng vai đứng đó . Một người là văn
sĩ trung niên và một đứa nhỏ chừng 12 , 13 tuổi .
Văn sĩ ngó ra đường thấy tình trạng nầy , khẻ buông tiếng thở
dài . Cặp mắt đỏ ngầu , miệng lẩm bẩm nói như để mình nghe
:
-T ội nghiệp ! T hật là tội nghiệp !
Cậu nhỏ hỏi ông :
-Gia gia ơi ! Những người kia phạm tội gì vậy ?
Văn sĩ đáp :
-Ai mà biết họ phạm tội gì ? Hôm qua và sáng nay , đã có đến
ba chục văn nhân nổi tiếng ở tỉnh T riết Giang ta cũng lâm
vào tình trạng này . Bọn họ chẳng có tội gì mà bị liên lụy .
Văn sĩ nói câu này rất nhỏ vì sợ bọn quan binh nghe rõ .
Chú nhỏ lại hỏi :
-Con nhỏ kia còn bú sữa mẹ , chẳng lẻ cũng làm nên tội ?
T hật vô lý .
Văn sĩ nói :
-Ngươi cũng biết là quan binh vô lý thì khá đấy ! Hởi ơi !
Người ta là dao là thớt , mà mình là thịt là cá . Người ta là
chảo là vạc , còn mình chỉ là hươu là nai .
Chú nhỏ nói :
-Gia gia ! Mấy bữa trước gia gia dạy hài nhi câu "Người là dao
là thớt , mình là cá là thịt" là có ý nói người ta có quyền
muốn chặc muốn thái thế nào cũng được . Vậy câu "Người ta
là chảo là vạc , mình là hươu là nai" thì ý nghĩa cũng vậy hay
sao ?
Văn sĩ đáp :
-Phải rồi !
Văn sĩ nhìn bọn quan binh đi xa rồi , liền dắt tay chú nhỏ nói :
-Ở ngoài gió lạnh vào trong nhà ta sẽ nói cho nghe .
Ðoạn hai cha con đưa nhau vào ngồi trong thư phòng .
Văn sĩ chấm bút vào nghiên mực viết lên giấy chữ "Lộc" rồi
nói :
-Hươu là giống dã thú . T uy nó lớn mà tính rất thuần . Nó chỉ
ăn cỏ xanh cùng lá cây để sống , chứ không ăn thịt như loài
dã thú khác . Khi nó bị thú dữ đuổi bắt thì nó chỉ có cách tìm
đường chạy trốn . Nhưng trốn không thoát sẽ bị người bắt ăn
thịt .
Văn sĩ lại viết hai chữ "T rục Lộc" rồi giải thích :
-Cổ nhân thường đem con hươu ví với thiên hạ . Bách tính
trong nước phần nhiều đều là người thiện lương , nhưng cũng
bị giai cấp thống trị áp chế sát hại . T rong sách Lục T hao ghi
chép những phương lược tranh thành cướp đất cùng cách
hành binh bố trận , có một đoạn Khương T hái Công nói
chuyện với Chu Văn Vương .
Chú nhỏ nghe nói đến tên Khương T hái Công liền dương cặp
lông mày lên đáp :
-Gia gia nói đến Khương T hái Công hài nhi lại nhớ ra : T iên
sinh tám mươi tuổi mới gặp Chu Văn Vương . T hái Công cởi
con T ứ Bất T ượng và có tên trong Phong T hần Bảng .
Văn sĩ tủm tỉm cười nói :
-Những chuyện trong Phong T hần Bảng không phải là sự
thiệt đâu .
Chú nhỏ hỏi lại :
-Gia gia ! Khương T hái Công đã nói với Chu Văn Vương câu
gì ?
Văn sĩ đáp :
-Khương T hái Công bảo : "Lấy thiên hạ như đuổi bắt con
hươu rồi làm thịt chia nhau mà ăn . Con hươu rừng trốn chui
trốn lũi mãi nhưng đến lúc cuối cùng cũng bị bắt . Có khi
nhiều người chia nhau ăn thịt có khi một người ăn hết ".
Văn sĩ ngưng lại một chút rồi nói tiếp :
-T rong Hán thư có câu : "Nhà T ần để xổ mất con hươu ,
thiên hạ tranh nhau đuổi bắt . Ðó là nói về nhà T ần mất thiên
hạ , quần hùng khắp nơi nổi dậy tranh cướp nhau . Sau cùng
Hán Cao T ổ đánh bại được Sở Bá Vương tức là bắt được con
hươu to lớn béo mập .
Chú nhỏ gật đầu nói :
-Hài nhi hiểu rồi . T rong tiểu thuyết thường nói chuyện
"Ðuổi hươu ở T rung Nguyên" tức là quần hùng thiên hạ tranh
đoạt nhau ngôi hoàng đế .
Văn sĩ vui vẽ gật đầu rồi vẽ một cái đĩnh lên giấy giải thích :
-Cổ nhân không làm bếp nặn nồi để nấu ăn , mà lại đúc cái
vạc ba chân , chất củi đốt ở dưới gầm . Khi bắt được hươu rồi
bỏ đỉnh nấu ăn . Có thể nói từ hoàng đế cho đến đại thần đều
là những người rất tàn nhẫn . Khi họ không ưa ai là đổ cho
người ta phạm trọng tội bắt bỏ vào vạc cho chết cháy .
T rong sử ký có chép việc Lạn T ương Như tâu T ần Vương
"hạ thần biết thần phạm tội khi quân đáng bị xử tử . Vậy thần
xin bệ hạ cho quăng thần vào trong vạc" .
T hằng nhỏ lại hỏi :
-Gia gia ! T rong sách tiểu thuyết thường nói "Ðuổi hươu ở
T rung Nguyên" , lại có câu "Hỏi vạc ở T rung Nguyên" Ý tứ
hai câu này dường như chẳng khác gì nhau .
Văn sĩ đáp :
-Ðúng thế ! Vua Dũ nhà Hạ , thâu vàng ở chín Châu về đúc
thành chín cái đỉnh lớn . T rên chiếc đỉnh nào cũng khắc tên
chín Châu cùng đồ hình sông núi . Ðời sau ai làm chủ thiên hạ
là giử chín cái đỉnh này. Sách T ả truyện có nói "Sở Vương coi
duyệt binh ở Chu Cương . Vua Ðịnh Vương sai Vương T ôn
Mẫn nghênh tiếp Sở Vương . Sở Vương có hỏi đến những cái
đỉnh lớn nhỏ thế nào , nặng nhẹ ra sao ? Chỉ vị chúa tể thiên
hạ mới có thể gìn giử chín đỉnh . Còn Sở Vương mới là một
nước chư hầu mà hỏi đến chuyện đỉnh nặng nhẹ to nhỏ là
trong bụng có mưu đồ bất pháp muớn đoạt ngôi nhà Chu .
T hằng nhỏ lại hỏi :
-Vì thế nên những từ ngữ "hỏi đỉnh" và "đuổi hươu" là có ý
muốn làm hoàng đế . Còn câu "Chưa biết hươu chết về tay ai
?" tức là chưa hiễu ai sẽ làm hoàng đế phải không ?
Văn sĩ đáp :
-Ðúng thế ! Sau này những từ ngữ "Hỏi đỉnh" , "Ðuổi hươu" ,
lại được mượn để dùng vào việc khác . Nguyên điển cố này
chuyên để nói về việc làm hoàng đế mới nhắc đến .
Văn sĩ nói tới đây buông tiếng thở dài rồi tiếp :
-Ngươi thử nghĩ mà coi , chúng ta là hạng bách tính thì chỉ có
đường chết . Câu "chưa biết hươu chết về tay ai" bất quá là
chưa hiểu ai giết con hươu đó . Có điều nhất định là nó phải
chết .
Văn sĩ nói tới đây cất bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài thấy
bầu trời ảm đạm tựa hồ sắp mưa tuyết lớn , bất giác than rằng
:
-T rời già độc địa làm chi ? Mấy trăm người vô tội phải đi trên
đường băng tuyết . Nếu bây giờ lại mưa tuyết nữa thì còn
thêm phần khổ cực .
Bỗng thấy trên đường lớn ở phía Nam có hai người đội nón
rộng vành sánh vai đi tới .
Khi hai người gần đến nơi , Văn sĩ nhận ra diện mạo thì vui
mừng reo lên :
-Huỳnh Bá và Cố Bá của ngươi đã tới đó !
Văn sĩ liền lật đật chạy ra nghênh tiếp , Y hô lớn :
-Lê Châu huynh và Ðình Lâm huynh ! Không hiểu cơn gió
nào đã thổi hai vị giáng lâm ?
Người mé hữu hơi mập , dưới cầm để bộ râu đen . Lão họ
Huỳnh tên gọi T ôn Hy , tên tự là Lê Châu , người ở Dư Diệu
tỉnh T riết Giang .
Người mé tả đã cao nghệu lại ốm nhách , mặt mũi đen sì . Lão
họ Cố tên gọi Viễm Võ , tên tự là Ðình Lâm , người ở Côn
Sơn tỉnh Giang T ô .
Hai lão Huỳnh , Cố là những nhà đại nho đương thời . Sau khi
nhà Minh mất , hai lão đau lòng quốc biến , đi ẩn không chịu
ra làm quan , bửa nay hai lão đưa nhau đến Sùng Ðức .
Cố Viêm Võ tiến gần lại mấy bước đáp :
-Vãn T hân huynh ! Hiện nay có việc rất khẫn yếu nên mới
tới đây thương nghị với nhân huynh .
Nguyên văn sĩ này họ Lã tên Lưu Lương , biệt hiệu là Vãn
T hôn ở huyện Sùng Ðức , phủ Hàng Châu , tỉnh T riết Giang
đã lâu đời y cũng là một nhà ẩn dật nổi danh vào hồi cuối
Minh đầu T hanh .
Lã Lưu Lương thấy hai người sắc mặt nghiêm trọng thì
không khỏi hồi hộp , vì y đã biết Cố Viêm Võ là tay cơ biến
phi thường . Lúc lâm sự lão vẫn bình tỉnh mà bây giờ lão nói
là việc khẩn yếu thì dĩ nhiên không phải chuyện tầm thường ,
liền đáp :
-Mời hai vi vào trong nhà uống chén trà giải hàn rồi sẽ nói
chuyện .
Lã Lư Lương liền đưa hai người vào nhà và bảo chú nhỏ :
-Bảo T rung ! Ngươi đi bảo mẫu thân là có Huỳnh bá và Cố bá
đến chơi . Hãy sắp lấy hai mâm thịt cừu để nhâm rượu .
Chỉ trong khoảnh khắc Lã Bảo T rung (tứcchú nhỏ) và người
anh em là Lã T uấn T rung đưa ra ba cổ đủa chén bày lên bàn
trong thư phòng .
Một tên lão bộc mang rượu nhấm vào .
Lã Lưu Lương chờ ba người dọn rượu xong lui ra liền đóng
cửa thư phòng lại nói :
-Huỳnh huynh ! Cố huynh ! Chúng ta hãy uống ba chung đã .
Huỳnh T ôn Hy vẽ mặt thê lương gục gặc cái đầu . Còn Cố
Viêm Võ thì tự mình rót rượu uống sáu chung liền .
Lã Lưu Lương nói :
-Phải chăng hai vị nhân huynh tới đây về việc có liên quan
đến "Minh Sử" ?
Như thủ giang sơn (non nước thế này) mà chìm đắm vào tay
Dũ Ðịnh . Chúng ta phải nuốt mối căm hờn sống trộm nơi
đây khiến người bi phẩn không bút nào tả xiết . Vãn T hôn
huynh sao không đề vào một bài thơ để biểu lộ thành ý của
Nhị Chiêm tiên sinh ?
Lã Lưu Lương đáp :
-Ý kiến của Cố huynh hay lắm !
Lã Lưu Lương cầm bút trầm ngâm một chút rồi viết lia lịa
trên bức họa .
Chỉ trong khoảnh khắc Lã Lưu Lương đã đề xong một bài :
"Phải chăng vì nhà T ống mà xuống phương Nam ? T ình
huống này thật đáng tủi hổ . Non nước đi về đâu ? Ngó lại
giang sơn lòng chẳng vui . Nay ta tỉnh ngộ vẽ bức họa này hai
hàng lụy tuôn ra xối xả . Lấy việc ngày nay mà coi việc trước
trước này cũng vậy mà thôi . T rong lòng ta u uất khôn lời mà
vẽ ra bức họa đầy nước mắt .
Vì thế mà bức họa không thơ . Lời thơ đã có sẳn ở bốn chữ .
Khách anh hùng sinh chẳng gặp thời khác nào kẻ mù muốn
trông , người què muốn bước . Bao giờ mây tạnh mù tan ,
giang sơn rạng rỡ thì nơi nơi ca khúc liên hoan " .
Lã Lưu Lương đề xong quăng bút xuống đất , hai hàng nước
mắt chảy dòng dòng .
Cố Viêm Võ đắc ý vổ tay khen :
-Khoái quá ! Khoái quá ! T hật là lời lẻ lâm ly tuyệt diệu !
Lã Lưu Lương nói :
-Bài này nghe không đũ hàm súc , chẳng có gì đáng kể . T iểu
đệ chỉ đưa ra hậu ý của Nhị Chiêm tiên sinh mà thôi , để
người coi bức họa hiểu được nội dung .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Ngày nào trùng hưng cố quốc , giang sơn mù tạnh mây tan
thì dù ở sơn cùng thủy tận , lòng người cũng khoan khoái vô
cùng ! Ðúng như câu "Nơi nơi ca khúc liên hoan" .
Cố Viêm Võ nói :
-Câu kết trong bài này thật là tuyệt diệu ! T ất có một ngày
diệt trừ Di Ðịch , lấy lại giang sơn . Khi đó khiến cho người ta
nghĩ đến nổi phẩn uất hồi này càng thêm phần hùng tráng .
Huỳnh T ôn Hy từ từ cuốn bức họa thủng thẳng nói :
-Bức họa này không thể treo được . Vãn T hôn huynh nên dấu
đi thì hơn . Nếu để bọn gian nhân như Ngô Chi Vinh trông
thấy , chúng sẽ mở cuộc điều tra . Dĩ nhiên Vãn T hôn huynh
gặp chuyện rắc rối mà còn để lụy cho Nhị Chiêm tiên sinh
nữa .
Cố Viêm Võ đập bàn thóa mạ :
-T ên cẩu tặc Ngô Chi Vinh thật là khả ố ! Ta hận mình không
ăn tươi nuốt sống mi được .
Lã Lưu Lương nói :
-Nhị vị đến chơi nói là có việc khẩn yếu mà chúng ta là bọn
thư sinh chỉ ngâm thơ để học , chưa nhắc đến việc chính .
Không hiểu là việc gì ?
Huỳnh T ôn Hy đáp :
-Bọn tiểu đệ tới đây là được tin quan trọng về Nhị Chiêm tiên
sinh và Y Hoàng tiên sinh . T heo tin tức mà đệ và Cố huynh
lượm được bửa trước thì ra vụ án "Minh Sử" làm cho Y
Hoàng tiên sinh cũng bị liên lụy . Lã Lưu Lương giật mình
kinh hãi nói :
-Y Hoàng huynh cũng bị liên lụy ư ?
Huỳnh T ôn Hy đáp :
-Ðúng thế ! T ối hôm trước bọn tiểu đệ lật đật tới Lý Hoa trấn
ở Hải Minh , Y Hoàng tiên sinh không ở nhà , nghe nói là y đi
kiếm bạn ở phương xa . Viêm Võ huynh thấy sự thể nguy cấp
, vội vặng người nhà của Y Hoàng tiên sinh phải trốn đi ngay
đêm . Bọn tiểu đệ nhớ tới giửa Y Hoàng tiên sinh cùng Vãn
T hôn huynh có mối thâm giao , vội tới đây thăm hỏi .
Lã Lưu Lương ngập ngừng hỏi :
-Y...Y không đến đây , chẳng hiểu đi đâu ?
Cố Viêm Võ nói :
-Nếu y ở nhà lúc này dĩ nhiên đến đây tương hội . T iểu đệ đã
đề lên vách thư phòng một bài thơ . Nếu y trở về là hiểu ngay
và biết đường trốn lánh . Chỉ sợ y không biết tin ló mặt ra
ngoài thì bị nhà cầm quyền bắt được thì hỏng bét .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Vụ "Minh Sử" đó khiến cho bọn danh sĩ T riết T ây chúng ta
suýt bị mắc vào độc thủ hết . Chính sách của nhà T hanh rất
tàn ác mà danh vọng Vãn T hôn huynh lại quá lớn . Ðình Lâm
huynh cùng tiểu đệ cố ý đến đây khuyên Vãn T hôn huynh
tạm thời ra khỏi nhà đi chơi xa để tránh cơn phong ba này ít
lâu là hơn .
Lã Lưu Lương hằn học nói :
-Những ngày ở dưới quyền cai trị của bọn T hát Ðát (một bộ
lạc phía Bắc nước T àu , tức xứ Mông Cổ bây giờ) chó lợn kia
thì thật sống không bằng chết . Hoàng đế Mãn T hanh nếu bắt
được tiểu đệ đem về Bắc Kinh thì dù có bị bọn chúng băm vằm
cũng thóa mạ không tiếc lời cho hã lòng căm tức rồi chịu
chết .
Cố Viêm Võ nói :
-Vãn T hôn huynh hào khí ngất trời khiến cho bọn tiểu đệ rất
khâm phục , nhưng tiểu đệ e rằng mình được thấy mặt hoàng
đế Mãn T hanh , mà lại chết về tay bọn nô bộc đê tiện . Hơn
nữa , hoàng đế Mãn T hanh chỉ là đứa trẻ nít chẳng hiểu chút
gì . Bao nhiêu quyền chính trong triều đều do tên quyền thần
Ngao Bái thao túng . T iểu đệ cùng Lê Châu huynh nghĩ rằng
chuyến đi này bọn chúng đem vụ án "Minh Sử" khua chuông
gỏ mõ để làm nhục nhuệ khí nhân sĩ Giang Nam chúng ta là
do ý muốn của họ Ngao .
Lã Lưu Lương nói :
-Ý kiến của hai vị rất đúng , T ừ ngày quân T hanh vào qua
quan ải hoành hành rất tàn nhẫn ở Giang Bắc mà không gặp
sự gì ngăn trở . Khi chúng đến Giang Nam thì chổ nào cũng bị
phản kháng , nhất là bọn văn nhân lại gia tâm đề phòng và
quấy nhiễu bọn chúng không ngớt . Ngao Bái nhân cơ hội này
liền ra sức uy hiếp sĩ tử Giang Nam . Hừ ! Lửa thiêu không
chết hết được cỏ , mùa gió Xuân lại nẩy , trừ phi hắn đem bao
nhiêu văn nhân sĩ tử Giang nam giết sạch sành sanh thì mới
không còn người chống đối .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Phải rồi ! Vì thế mà bọn ta cần lưu lại tấm thân hữu dụng để
xoay nhau tới cùng với bọn T hát Ðát . Nếu chúng ta trong lúc
nhất thời mà nổi huyết khí , sinh cường , tức là mắc mưu bọn
T hát Ðát đó .
Lã Lưu Lương nghe nói tỉnh ngộ tự nhủ :
-Hai vị huynh đệ Huỳnh , Cố chịu khó rét mướt đến vùng này
một là để kiểm tra Y hoàng , hai là để khuyên ta đi ẩn lánh ,
Họ sợ mình trong lúc lúc nóng nảy không nín nhịn được , tự
rướt lấy cái chết vô ích . Nổi khổ tâm của bạn hiền thật đáng
cảm kích !
Y nghĩ vậy liền hỏi :
-Những lời vàng đá của hai vị nhân huynh , khi nào tiểu đệ
chẳng tuân theo ? Sáng sớm mai cả nhà tiểu đệ sẽ đi lánh nạn .
Hai vị Huỳnh , Cố cả mừng đồng thanh nói :
-Phải vậy mới được .
Lã Lưu Lương trầm ngâm một lúc rồi hỏi :
-Có điều tiểu đệ chưa biết phải nên đến xứ nào ẩn lánh cho
phải ?
Ý nghĩ đến bên trời mờ mịt khắp thiên hạ chổ nào cũng có
bọn T hát Ðát khó lòng tìm được nơi yên ổn , bất giác lẩm
bẩm :
Ðào nguyên nào biết nơi đâu để ẩn lánh bọn cuồng T ần đạo
được .
Cố Viêm Võ nói :
-Giả tỷ mà trên đời này mà có chốn đào nguyên an lạc thì
chúng ta cũng chẳng thể tự do lấy thân mình mà tới đó ẩn
lánh được ....
Lã Lưu Lương không chờ Cố Viêm Võ nói hết lời đã vổ bàn
lớn tiếng :
-Ðình Lâm huynh nói vậy khiến tiểu đệ nhớ tới câu "Quốc gia
hưng vong , thất phu hữu trách" . Nếu chúng ta tìm đến đào
nguyên để hưỡng thú tiêu dao tự tại mà bỏ mặc hàng triệu
bách tính cho gót sắt của bọn T hát Ðát dày xéo thì yên tâm
thế nào được ? T iểu đệ lở lời xin nhân huynh lượng thứ .
Cố Viêm Võ mĩm cười nói :
-Mấy năm nay tiểu đệ bôn tẩu giang hồ , kết giao bằng hữu rất
nhiều . Hai miền Nam Bắc sông Ðạt Giang , chẳng những văn
nhân sĩ tử mới phản đối bọn T hát Ðát mà đến bọn lao động ở
chốn thôn quê nơi nào cũng đằy những người lòng hào kiệt .
Nếu Vãn T hôn huynh đồng ý thì ba người chúng ta kết bạn
cùng đi Dương Châu . T iểu đệ sẽ dẫn nhân huynh tới gặp mấy
người đồng đạo được chăng ?
Lã Lưu Lương cả mừng đáp :
-T hế thì tuyệt diệu ! Sáng mai chúng ta cùng đi Dương Châu ,
Hai vị hãy ngồi chơi một chút , tiểu đệ vào nói cho nội nhân
hay , để y thu xếp hành trang .
Chẳng bao lâu , Lã Lưu Lương trở ra thư phòng nói :
-Mời hai vị vào sãnh đường dùng cơm . Ðây là bửa cơm
thường , không hết tình địa chủ tiểu đệ rất áy náy !
Cố Viêm Võ cười nói :
-T iểu đệ biết diệu thuật nấu nướng của tẩu tẩu chẳng thua gì
văn học của Vãn T hôn huynh . Hai năm trước tiểu đệ đã được
nếm qua những món thịnh soạn của tẩu tẩu , mỗi khi nhớ lại
thèm đến nhỏ nước miếng . Bửa nay bọn tiểu đệ đến đây một
cách đột ngột chỉ mong được ăn một bửa cơm thường của Lã
gia là đũ rồi .
Huỳnh , Cố hai người vừa khen không ngớt miệng .
Ba người cơm nước xong trở ra thư phòng , Lã Lưu Lương
hỏi :
-Về vụ án Minh Sử , bên ngoài đồn đại xôn xao nhưng một là
lời đồn chưa chắc đã đúng sự thực , hai là người thuật chuyện
vẫn đầy lòng úy kỵ không dám nói hết . T iểu đệ ở đây khác
nào ếch nằm đáy giếng nên không biết tường tận , xin hai vị
nhân huynh cho biết đầu đuôi được chăng ?
Cố Viêm Võ thở dài đáp :
-Pho Minh Sử này bọn tiểu đệ đã được đọc rồi . T rong sách có
nhiều đoạn tỏ ra thất kính với bọn T hát Ðát là chuyện có
thực .
Y ngừng lại một chút rồi tiếp :
-Pho sách này do tay quan tướng quốc nhà Ðại Minh chúng ta
là Chu Quốc T rinh soạn ra . Pho sách này còn nói cả đến
Kiếm Châu Vệ ngoài quan ải đối xử với bọn T hát Ðát như thế
nào .
Lã Lưu Lương gật đầu đáp :
-T iểu đệ cũng nghe nói nhà họ T rang ở Hồ Châu đã tốn mấy
ngàn lượng bạc mới mua được bản thảo pho Minh Sử ở trong
tay người thừa kế của Châu tướng quốc đem về san khắc .
Không ngờ vì thế mà gây nên đại họa .
T ỉnh T riết Giang chia làm hai miền là T riết T ây và T riết
Ðông .
T riết T ây có ba phủ Hàng , Gia , Hồ , kêu bằng Hạ tam phủ .
T riết Ðông gồm tám phủ : Ninh , T riệu , T hái , Kim , Cù ,
Nghiêm , Ôn , Sử , gọi là thượng bát phủ .
Ba phủ Hàng Châu , Gia Hưng và Hồ Châu ở vào khu vực bến
T hái Hồ , địa thế bằng phẳng , đất đai phì nhiêu nên sản xuất
được nhiều lúa gạo , tơ tầm . Chổ phủ Hồ Châu ngày trước
nay là huyện lỵ huyện Ngô Hưng .
Nhà T hanh lại chia huyện Ô Hưng thành hai huyện Ô T rinh
và Quí An . Cả mấy triều đại qua , Hồ Châu đã sản xuất ra
nhiều danh sĩ .
Ðời nhà Lương cũng rất nhiều tay thư họa nổi tiếng . T riệu
Mạnh Phủ cũng là người Hồ Châu . T riệu dùng hai chữ Hồ
Châu làm bút hiệu là mượn tên đất này .
Người ta thường nói :
-Bút Hồ Châu , mực Huy Châu , giây T uyên T hành , nghiên
T riệu Khánh là văn phòng tứ bảo nổi tiếng nhất .
T rong phủ Hồ Châu có trấn Nam T âm . T uy nó chỉ là một
trấn nhưng còn lớn hơn những châu huyện nhỏ . T rong trấn
này có rất nhiều nhà giàu . T rang gia cũng là một đại phú nổi
danh ở trấn Nam T âm .
Nhà đại phú T rang Doãn T hành sinh hạ mấy người con .
Người con trưởng của Doãn T hành là T rang Kiến Long ham
mê thơ , họa từ thuở nhỏ . Chàng kết giao với rất nhiều danh
sĩ ở Giang Nam .
Ðến đời T huận T rị , T rang Kiến Long vì ham mê đọc sách
mà thành hư mắt . T ừ đó chàng đâm ra buồn bã , chán nãn sự
đời .
Một hôm có chàng thiếu niên họ Chu ở gần nhà đem bộ thủ
Cảo đến cầm để mượn mấy trăm lạng bạc . T heo lời gã đó thì
đó là một bản di Cảo của tổ phụ để lại . T ổ phụ gã chính là
Chu Quốc T rinh , tướng quốc đời nhà Minh .
T rang gia vốn sẳn lòng hào hiệp nên thấy chàng thanh niên
là dòng dỏi Châu tướng quốc liền chiếu cố ngay . T rang Kiến
Long vui lòng cho mượn tiền mà không cần giử di Cảo để làm
tin .
Nhưng gã họ Chu nói là mượn tiền để đi chơi xa . Nếu đem di
Cảo của tổ tiên đi theo thì e rằng dễ bị thất lạc . Còn để di
Cảo ở nhà cũng không yên dạ . Gã năn nỉ được gởi lại thảo
Cảo của tổ tiên tại T rang gia cho chắc chắn .
Cha con T rang Doãn T hành thấy gã thực tình gửi sách nên
mới nhận giử cho . Gã thiếu niên họ Chu đi rồi , T rang Doãn
T hành muốn giải lòng phiền muộn cho Kiến Long liền nuôi
khách trong nhà để đọc sách cho con nghe .
Khách đem di cảo nhà họ Chu ra đọc thì ra đó là bản thảo
Minh Sử của Chu Quốc T rinh . Phần lớn trong pho thảo cảo
này đã in thành sách và lưu truyền khắp nơi . Cuốn di cảo mà
thiếu niên họ Chu cầm cho T rang gia có rất nhiều liệt truyện .
T rang Kiến Long nghe khách đọc mấy ngày rất lấy làm hứng
thú , chàng tự nhủ :
-Ngày trước T ả Khâu Minh cũng bị đui mắt , sau lượm được
pho T ả truyện mà để tiếng ngàn thu . Âu là ta biên soạn pho
sử này để lưu truyền cho hậu thế .
Nhà đại phú làm gì cũng dễ . T rang kiến Long đã nẩy ra ý
nghĩ làm sách liền sai người đem sính lễ đi mời những tay
danh sĩ về đọc từng thiên hết bộ Minh sữ cho chàng nghe .
Chàng nhận thấy có nhiều chỗ nên thêm vào hay bớt đi liền
đọc cho những tân khách ghi chép . T uy nhiên chàng lại tự
nghĩ :
-Mình bị đui mắt không đọc được nhiều sách vở để khảo cứu
mà đã đem bộ Minh sử này biên soạn và san khắc thì nội dung
chẳng khỏi có chổ sai lầm , soạn sử mà sai trật tất bị người
chê cười , chứ đừng nói đến chuyện thành danh .
T rang Kiến long nghĩ vậy lại phí rất nhiều tiền mời những
bậc danh nho soạn thảo lại để thành một pho sử hoàn toàn .
Ðối với những nhà bác học dĩ nhiên phải tiền nhiều lễ hậu
mới mời được . T rang Kiến Long đã tâm thành soạn sách,
nên chàng rất kiên nhẫn không ngại tốn kém .
Bến T hái Hồ vốn là một đất văn vật cực thịnh , chẳng thiếu
gì túc nho bác học . Họ nhận lời mời của T rang gia liền tới
coi . Một là họ thương tình T rang Kiến Long đui mắt mà tâm
thành , hai là soạn sử sách là việc tốt đẹp nên họ đều ở lại
T rang gia làm tân khách .
T rong vòng nửa tháng người soạn cứ soạn , người nhuận
chính cứ nhuận chính . Lại một số người phụ trách việc viết
ra từng thiên . Vì thế mà pho Minh sử này là một bộ sách tập
hợp rất nhiều tay đại thủ bút .
Pho sử soạn chưa xong được bao lâu thì T rang Kiến Long từ
trần . T rang Doãn T hành vì lòng thương con liền đem pho
sách mà T rang Kiến Long đã hao tốn rất nhiều tâm huyết ra
sao khắc và in thành sách .
Muốn in một pho Minh sử thật không phải chuyện dễ dàng
chóng vánh . T rước hết phải tìm thợ khắc chữ vào bản gỗ rồi
sau mới mướn thợ in đem ra ấn loát .
T rang Doãn T hành in pho Minh sử này rất công phu . T hợ
khắc thợ in phải dùng đến rất nhiều . May T rang gia đã có
nhiều tiền , nhà cửa laị rộng rãi đủ làm một công trường in
sách .
T uy hằng ngày rất nhiều thợ làm mà cũng phải mất mấy năm
trời mới in xong pho sách . Pho sách này lấy nhan đề là Minh
T hư T ập Lược . T rang Kiến Long được nêu tên là soạn giả .
Danh sĩ Lý Kim T ích đề tựa .
Ngoài ra mười tám người góp công góp sức vào việc soạn
sách cũng được đề tên :
Mao Nguyên Minh.
Ngô Chí Minh
Ngô Chí Dũng
Mao T hứ Lai
Ngô Sở
Ðường Nguyên Lâu
Nghiêm Văn Khởi.
T ường Văn Vi.
Vi Kim Hựu.
Vi Nhất Viên.
T rương Huề.
Huỳnh Nhị Dậu.
Ngô Viêm.
Phan T hánh Chương.
Lục Kỳ.
T ra Kế T á.
Phạm T ương .
Lý Như Ðào .
T rong sách nhắc cả đến nguyên cảo của pho sử này của họ
Chu rồi đem thêm bớt mà soạn ra , Vì Chu quốc T rinh, tướng
quốc trìều nhà Minh là nhân vật quan cao chức cả nên không
tiện viết thẳng tên ông vào mà chỉ đề một cách hàm hồ là
Chu T hị Nguyên Cảo .
Hiện nay nhà Minh mới mất , nhiều người luyến tiếc rất ham
đọc pho Minh sử này . Ai cũng lấy làm khoan ...
Phi Lộ 1
Hồi 1
Hồi 2
Hồi 3
Hồi 4
Hồi 5
Hồi 6
Hồi 7
Hồi 8
Hồi 9
Hồi 10
Hồi 11
Hồi 12
Hồi 13
Hồi 14
Hồi 15
Hồi 16
Hồi 17
Hồi 18
Hồi 19
Hồi 20
Hồi 21
Hồi 22
Hồi 23
Hồi 24
Hồi 25
Hồi 26
Hồi 27
Hồi 28
Hồi 29
Hồi 30
Hồi 31
Hồi 32
Hồi 33
Hồi 34
Hồi 35
Hồi 36
Hồi 37
Hồi 38
Hồi 39
Hồi 40
Hồi 41
Hồi 42
Hồi 43
Hồi 44
Hồi 45
Hồi 46
Hồi 47
Hồi 48
Hồi 49
Hồi 50
Hồi 51
Hồi 52
Hồi 53
Hồi 54
Hồi 55
Hồi 56
Hồi 57
Hồi 58
Hồi 59
Hồi 60
Hồi 61
Hồi 62
Hồi 63
Hồi 64
Hồi 65
Hồi 66
Hồi 67
Hồi 68
Hồi 69
Hồi 70
Hồi 71 Ngô Lập T hân T hóa Mạ Nhất Chu
Hồi 72
Hồi 73
Hồi 74
Hồi 75
Hồi 76
Hồi 77
Hồi 78
Hồi 79
Hồi 80
Hồi 81
Hồi 82
Hồi 83
Hồi 84
Hồi 85
Hồi 86
Hồi 87
Hồi 88
Hồi 89
Hồi 90
Hồi 91
Hồi 92
Hồi 93
Hồi 94
Hồi 95
Hồi 96
Những Chuyện Hãi Hùng T rong Quỷ Cốc
T rong Nhà Ma Gặp Lũ Hung T àn
T rong Quỷ Ốc Quần Hùng Mất T ích
T ưởng Ma Quỷ Hoá Ra Người Ðẹp
Tam T hiếu Nhưng Bản Lãnh Cao T hâm
Song Nhi Ðả Bại Bọn Lạt Ma
Lũ Hung T àn Náo Ðộng T hiền Môn
Chùa T hanh Lương Gặp Hồi Ðại Nạn
Chủ Bộc Lo Mưu Cứu Lão Hoàng Gia
Ai Ai Cũng Vậy Hà T ất Phải Ði T u?
Dời chùa Linh Cảnh gặp đầu đà
Uỷ tôn giả chiếm đoạt chương kinh
Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
T iểu cô nương đốc chiến quần hùng
Cùng người đẹp viếng đảo thần tiên
Lục tiên sinh thử tài Vi T iểu Bảo
Học Khoa Ðẩu Văn kêu trời như bọng
T hần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
T iểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long Lệnh
Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
Vi T iểu Bảo trở về Hoàng cung
Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
T iểu thái giám đả thương Công chúa
Hồi 97 Dùng Ngũ Long Lệnh hăm T hái Hậu
Hồi 98 Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
Hồi 99 Cờ gian bạc lận gieo "Mười tịt"
Hồi 100 Vi T iểu Bảo phen này bị hố to
Hồi 101 Nhà sư mê gái bị đòn đau
Hồi 102 Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
Hồi 103 Vi T iểu Bảo học đòi làm trưởng giả
Hồi 104 T IỂU SƯ T HÚC CHỈ ĐIỂM T RỪNG QUANG
Hồi 105 SƯ T RỪNG QUAN T RUYỀN T HỤ PHÉP NIÊM
HOA
Hồi 106 ĐẠI T Ừ BI ĐIỂM HOÁ NGƯỜI NGANG NGƯỢC
Hồi 107 VÌ MỸ NHÂN RÈN LUYỆN VÕ CÔNG
Hồi 108 DƯƠNG DẬT CHI LÊN T IẾNG GIẢI VÂY
Hồi 109 NGẮM DƯƠNG LIỄU NHỚ NÀNG ÁO LỤC
Hồi 110 T RONG T IỂU MIẾU QUÂN T ĂNG NGHỊ LUẬN
Hồi 111 DÙNG MƯU CAO GIẢI CỨU LÃO HOÀNG GIA
Hồi 112 NGOÀI HIÊN VIỆN CHÚA T ÔI T ÂM SỰ
Hồi 113 T HAY LẠT MA BẢO VỆ PHỤ HOÀNG
Hồi 114 BẠCH Y NI T HỐNG KHÓC T IÊN QUÂN
Hồi 115 NI CÔ HAI DẠO LẺN VÀO CUNG
Hồi 116 BẠCH Y NI MỞ CUỘC ĐIỀU T RA
Hồi 117 NHỮNG ĐIỀU BÍ ÂN T Ừ T Ừ LÓ DẠNG
Hồi 118 MÊ NGƯỜI ĐẸP HẾT LÒNG HẦU HẠ
Hồi 119 GIẾT ĐỊCH NHÂN CỨU NGUY SƯ T HÁI
Hồi 120 T RÔNG NGƯỜI KHÔNG KHỎI T ỦI T HÂN HÈN
Hồi 121
Hồi 122
Hồi 123
Hồi 124
Hồi 125
Hồi 126
Hồi 127
Hồi 128
Hồi 129
Hồi 130
Hồi 131
Hồi 132
Hồi 133
Hồi 134
Hồi 135
Hồi 136
Hồi 137
Hồi 138
Hồi 139
Hồi 140
Hồi 141
Hồi 142
Hồi 143
Hồi 144
Hồi 145
T iểu Bảo già gan cứu mỹ nhân
T iểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
T iểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
Quần hùng mở đại hội trừ gian
Vi T iểu Bảo chơi khăm tình địch
T iểu hoàng đế mở cuộc điều tra
Hạ tình địch mấy phen thi kế
T rong từ đường cử hành hôn lễ
Lũ man mọi đột kích quần hùng
Lũ man mọi đột kích quần hùng(tiếp theo)
Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
Giả thái hậu bại lộ hành tung
T rịnh công tử kết án trần gia
Quan tài còn đó người đâu mất
T iền vô cổ nhân hậu vô lai giả
Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
T ứ hôn sứ mắc mưu công chúa
T iểu thái giám thành giả phò mã
Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
Bốn phe câu kết chia thiên hạ
VI T IểU BảO Dò LA ĐộNG T ĩNH
VàO VươNG PHủ ĐáNH T RáO KINH T Hư
Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
Công chúa diễn kịch rất thần tình
Hồi 146
Hồi 147
Hồi 148
Hồi 149
Hồi 150
Hồi 151
Hồi 152
Hồi 153
Hồi 154
Hồi 155
Hồi 156
Hồi 157
Hồi 158
Hồi 159
Hồi 160
Hồi 161
Hồi 162
Hồi 163
Hồi 164
Hồi 165
Hồi 166
Hồi 167
Hồi 168
Hồi 169
Hồi 170
A KHA HàNH T HíCH NGÔ TAM QUế
Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
A Kha chẳng biết đi đâu mất
Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
Sờ mũi làm cho người phát sợ
Hào kiệt khôn qua ải má hồng
Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
NGự T IềN T Hị Vệ Bị HàNH HUNG
Lão hương nông bản lãnh kinh người
T RONG SòNG BạC CHạM T RáN CừU NHÂN
Cao T ôn Giả phát chiêu kì quái
Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
Có lý đâu đường đột giai nhân
Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
T hần hành bách biến có một không hai
Vi T iểu Bảo tâu trình sứ mạng
Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
Để phụ nhân xen vào quốc sự
T iểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
Cao tôn giả chết đi sống lại
vi đô thống mở cuộc điều tra
vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
song nhi giải cứu vi đô thống
Hồi 171
Hồi 172
Hồi 173
Hồi 174
Hồi 175
Hồi 176
Hồi 177
Hồi 178
Hồi 179
Hồi 180
Hồi 181
Hồi 182
Hồi 183
Hồi 184
Hồi 185
Hồi 186
Hồi 187
Hồi 188
Hồi 189
Hồi 190
Hồi 191
Hồi 192
Hồi 193
Hồi 194
Hồi 195
NúI LộC ĐỉNH CườNG NHÂN CHIếM ĐóNG
NHữNG DIễN BIếN CựC Kỳ ĐộT NGộT
T HEO T Ô PHI á SANG NướC LA SáT
VI T iểU BảO BàY MƯU T HOáN Đế
VƯƠNG CÔNG LA SáT CũNG HAI Bè
Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
T riệu Lương Đống bày binh bố trận
NGựA T ốT VụNG NUÔI T HàNH NGựA XấU
Lại dẫn tình nhân vào tẩm điện.
T hấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
Giết tư đồ lại gặp quan binh
Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
T iểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
Mẹ ngủ say con dấu xiên y
T rên đời được mấy anh hùng chặt tay?
Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
T RONG Kỹ VIệN CùNG NHAU KếT NGHĩA
TAM T IếU NHÂN DUYÊN CửU Mỹ Hồ
T HIÊN Hạ ĐạI LOạN, QUầN T HƯ HỗN CHIếN
MụC Võ QUÂN T HượNG, ĐạI NGHịCH BấT ĐạO
MUốN LàM NÊN Sự NGHIệP OAI HùNG
DI HOA T IếP MộC, NHấT T IễN SONG ĐIÊU
Hồi 196 VI KHÂM SAI T ừ BIệT MẫU T HÂN
Hồi 197 NGườI MANG BệNH HOạN Đó Là AI?
Hồi 198 CHửI ĐịCH NHÂN NHIềU T Rò QUáI Dị
Hồi 199 T HấY T Hư GIả CũNG T IN Là T HậT
Hồi 200 T RướC LINH SàNG ĐạI NHÂN ĐềN T ộI
Hồi 201 T ìm địch nhân theo dõi hành tung
Hồi 202 Quả xứng danh hào kiệt đương thời
Hồi 203 Quy T ân T hụ múa kiếm cắt bào
Hồi 204 Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
Hồi 205 T iểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
Hồi 206 Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
Hồi 207 Ba thích khách giết lầm gian tặc
Hồi 208 Có bao giờ thầy lại giết trò?
Hồi 209 Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
Hồi 210 Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
Hồi 211 Lại dụng kế rùa đen thoát xác
Hồi 212 Những bạn hữu đều người nghĩa khí
Hồi 213 Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
Hồi 214 Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
Hồi 215 T rên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
Hồi 216 Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
Hồi 217 Kẻ vong ân ám hại T rần Công
Hồi 218 Muốn giết người ngây ngô giả điếc
Hồi 219 Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
Hồi 220 T ìm đường nhớ tới chuyện dương châu
Hồi 221
Hồi 222
Hồi 223
Hồi 224
Hồi 225
Hồi 226
Hồi 227
Hồi 228
Hồi 229
Hồi 230
Hồi 231
Hồi 232
Hồi 233
Hồi 234
Hồi 235
Hồi 236
Hồi 237
Hồi 238
Hồi 239
Hồi 240
Hồi 241
Hồi 242
Hồi 243
Hồi 244
Hồi 245
NGHE HÔ HOáN T IểU BảO KINH HồN
T HÔNG CậT ĐảO QUầN HàO ĐạI Đổ
HOạT QUốC BảO ĐI ĐÂU MấT BIếN
MắNG T HI LANG Là ĐứA HáN GIAN
ĐáNH NGườI NGOạI QUốC
MUốN ĐếN ĐàI LOAN, Hạ T HUYếT T ừ
ĐổI T HÔNG CậT ĐảO T HàNH ĐIếU NGƯ ĐảO
CUộC ĐÔNG T IếN CủA QUÂN LA SáT
T ƯởNG HồN MA HóA RA NGƯờI SốNG
T HốNG LãNH BA QUÂN LàM ĐạI SOáI
T ướNG LA SáT XUA QUÂN T IếN ĐáNH
BạC T HUA CãI CốI PHảI ĂN ĐòN
Vi T iểu Bảo NIệU Xạ LộC ĐỉNH SƠN
Hạ T HàNH KHÔNG MấT MộT T ÊN QUÂN
NịNH KHÔNG PHảI ĐườNG Bị QUở T RáCH
T RAI LA SáT T OàN Là Đồ Bỏ
LầN ĐầU T IÊN NếM MóN T RUNG HOA
CUộC ĐàM PHáN PHÂN CHIA CươNG GIớI
T RIềU ĐìNH ĐạI Kế CHủ HòA BìNH
PHÂN CƯƠNG GIớI T RUNG HOA T HắNG LợI
MAO T HậP BáT CÔNG KHAI T HóA Mạ
PHùNG T íCH PHạM HĂM DÂNG CáO T RạNG
GIậN LãO PHùNG LO MƯU T ẩY OáN
NHữNG ÂM MƯU ĐáNH T RáO PHạM NHÂN
NGHE VUA PHáN T IểU BảO KINH HồN
Hồi 246 ĐấNG ANH QUÂN HIểU Rõ GIAN MƯU
Hồi 247 DựNG Cờ KHởI NGHĩA LàM HOàNG Đế
Hồi 248 XUốNG GIANG NAM ẩN T íCH MAI DANH
Phi Lộ 1
Gió Bắc đìu hiu , tuyết rơi lả tả . Mặt đất đóng thành băng
Một đội T hanh binh tay cầm gươm đao áp giải bảy cổ tù xa
tắm mưa gội tuyết nhằm phía Bắc mà tiến đang đi trên đường
lớn gần Hải T ân ở Giang Nam .
T rong ba cổ tù phía trước có ba người đàn ông đều ăn mặc
theo kiểu thư sinh . Ba người này là một lão già đầu tóc bạc
phơ , và một người vào hạng đứng tuổi .
T rong bốn cổ xe sau tù phạm đều là nữ nhân .
T rong chiếc xe sau cùng có một thiếu phụ tay bồng một đứa
bé gái nhỏ . Con nhỏ la khóc om sòm , má nó dổ thế nào nó
cũng không nín .
Một tên quân đi bên xe tức quá vừa đá vào thành xe "binh
binh" vừa lớn tiếng quát :
-Mi mà còn khóc hoài thì lão gia sẽ đá chết tươi .
Ðứa nhỏ sợ quá càng khóc thét lên .
Dưới thềm một tòa nhà lớn cách đường cái quan chừng mấy
chục trượng có hai người sóng vai đứng đó . Một người là văn
sĩ trung niên và một đứa nhỏ chừng 12 , 13 tuổi .
Văn sĩ ngó ra đường thấy tình trạng nầy , khẻ buông tiếng thở
dài . Cặp mắt đỏ ngầu , miệng lẩm bẩm nói như để mình nghe
:
-T ội nghiệp ! T hật là tội nghiệp !
Cậu nhỏ hỏi ông :
-Gia gia ơi ! Những người kia phạm tội gì vậy ?
Văn sĩ đáp :
-Ai mà biết họ phạm tội gì ? Hôm qua và sáng nay , đã có đến
ba chục văn nhân nổi tiếng ở tỉnh T riết Giang ta cũng lâm
vào tình trạng này . Bọn họ chẳng có tội gì mà bị liên lụy .
Văn sĩ nói câu này rất nhỏ vì sợ bọn quan binh nghe rõ .
Chú nhỏ lại hỏi :
-Con nhỏ kia còn bú sữa mẹ , chẳng lẻ cũng làm nên tội ?
T hật vô lý .
Văn sĩ nói :
-Ngươi cũng biết là quan binh vô lý thì khá đấy ! Hởi ơi !
Người ta là dao là thớt , mà mình là thịt là cá . Người ta là
chảo là vạc , còn mình chỉ là hươu là nai .
Chú nhỏ nói :
-Gia gia ! Mấy bữa trước gia gia dạy hài nhi câu "Người là dao
là thớt , mình là cá là thịt" là có ý nói người ta có quyền
muốn chặc muốn thái thế nào cũng được . Vậy câu "Người ta
là chảo là vạc , mình là hươu là nai" thì ý nghĩa cũng vậy hay
sao ?
Văn sĩ đáp :
-Phải rồi !
Văn sĩ nhìn bọn quan binh đi xa rồi , liền dắt tay chú nhỏ nói :
-Ở ngoài gió lạnh vào trong nhà ta sẽ nói cho nghe .
Ðoạn hai cha con đưa nhau vào ngồi trong thư phòng .
Văn sĩ chấm bút vào nghiên mực viết lên giấy chữ "Lộc" rồi
nói :
-Hươu là giống dã thú . T uy nó lớn mà tính rất thuần . Nó chỉ
ăn cỏ xanh cùng lá cây để sống , chứ không ăn thịt như loài
dã thú khác . Khi nó bị thú dữ đuổi bắt thì nó chỉ có cách tìm
đường chạy trốn . Nhưng trốn không thoát sẽ bị người bắt ăn
thịt .
Văn sĩ lại viết hai chữ "T rục Lộc" rồi giải thích :
-Cổ nhân thường đem con hươu ví với thiên hạ . Bách tính
trong nước phần nhiều đều là người thiện lương , nhưng cũng
bị giai cấp thống trị áp chế sát hại . T rong sách Lục T hao ghi
chép những phương lược tranh thành cướp đất cùng cách
hành binh bố trận , có một đoạn Khương T hái Công nói
chuyện với Chu Văn Vương .
Chú nhỏ nghe nói đến tên Khương T hái Công liền dương cặp
lông mày lên đáp :
-Gia gia nói đến Khương T hái Công hài nhi lại nhớ ra : T iên
sinh tám mươi tuổi mới gặp Chu Văn Vương . T hái Công cởi
con T ứ Bất T ượng và có tên trong Phong T hần Bảng .
Văn sĩ tủm tỉm cười nói :
-Những chuyện trong Phong T hần Bảng không phải là sự
thiệt đâu .
Chú nhỏ hỏi lại :
-Gia gia ! Khương T hái Công đã nói với Chu Văn Vương câu
gì ?
Văn sĩ đáp :
-Khương T hái Công bảo : "Lấy thiên hạ như đuổi bắt con
hươu rồi làm thịt chia nhau mà ăn . Con hươu rừng trốn chui
trốn lũi mãi nhưng đến lúc cuối cùng cũng bị bắt . Có khi
nhiều người chia nhau ăn thịt có khi một người ăn hết ".
Văn sĩ ngưng lại một chút rồi nói tiếp :
-T rong Hán thư có câu : "Nhà T ần để xổ mất con hươu ,
thiên hạ tranh nhau đuổi bắt . Ðó là nói về nhà T ần mất thiên
hạ , quần hùng khắp nơi nổi dậy tranh cướp nhau . Sau cùng
Hán Cao T ổ đánh bại được Sở Bá Vương tức là bắt được con
hươu to lớn béo mập .
Chú nhỏ gật đầu nói :
-Hài nhi hiểu rồi . T rong tiểu thuyết thường nói chuyện
"Ðuổi hươu ở T rung Nguyên" tức là quần hùng thiên hạ tranh
đoạt nhau ngôi hoàng đế .
Văn sĩ vui vẽ gật đầu rồi vẽ một cái đĩnh lên giấy giải thích :
-Cổ nhân không làm bếp nặn nồi để nấu ăn , mà lại đúc cái
vạc ba chân , chất củi đốt ở dưới gầm . Khi bắt được hươu rồi
bỏ đỉnh nấu ăn . Có thể nói từ hoàng đế cho đến đại thần đều
là những người rất tàn nhẫn . Khi họ không ưa ai là đổ cho
người ta phạm trọng tội bắt bỏ vào vạc cho chết cháy .
T rong sử ký có chép việc Lạn T ương Như tâu T ần Vương
"hạ thần biết thần phạm tội khi quân đáng bị xử tử . Vậy thần
xin bệ hạ cho quăng thần vào trong vạc" .
T hằng nhỏ lại hỏi :
-Gia gia ! T rong sách tiểu thuyết thường nói "Ðuổi hươu ở
T rung Nguyên" , lại có câu "Hỏi vạc ở T rung Nguyên" Ý tứ
hai câu này dường như chẳng khác gì nhau .
Văn sĩ đáp :
-Ðúng thế ! Vua Dũ nhà Hạ , thâu vàng ở chín Châu về đúc
thành chín cái đỉnh lớn . T rên chiếc đỉnh nào cũng khắc tên
chín Châu cùng đồ hình sông núi . Ðời sau ai làm chủ thiên hạ
là giử chín cái đỉnh này. Sách T ả truyện có nói "Sở Vương coi
duyệt binh ở Chu Cương . Vua Ðịnh Vương sai Vương T ôn
Mẫn nghênh tiếp Sở Vương . Sở Vương có hỏi đến những cái
đỉnh lớn nhỏ thế nào , nặng nhẹ ra sao ? Chỉ vị chúa tể thiên
hạ mới có thể gìn giử chín đỉnh . Còn Sở Vương mới là một
nước chư hầu mà hỏi đến chuyện đỉnh nặng nhẹ to nhỏ là
trong bụng có mưu đồ bất pháp muớn đoạt ngôi nhà Chu .
T hằng nhỏ lại hỏi :
-Vì thế nên những từ ngữ "hỏi đỉnh" và "đuổi hươu" là có ý
muốn làm hoàng đế . Còn câu "Chưa biết hươu chết về tay ai
?" tức là chưa hiễu ai sẽ làm hoàng đế phải không ?
Văn sĩ đáp :
-Ðúng thế ! Sau này những từ ngữ "Hỏi đỉnh" , "Ðuổi hươu" ,
lại được mượn để dùng vào việc khác . Nguyên điển cố này
chuyên để nói về việc làm hoàng đế mới nhắc đến .
Văn sĩ nói tới đây buông tiếng thở dài rồi tiếp :
-Ngươi thử nghĩ mà coi , chúng ta là hạng bách tính thì chỉ có
đường chết . Câu "chưa biết hươu chết về tay ai" bất quá là
chưa hiểu ai giết con hươu đó . Có điều nhất định là nó phải
chết .
Văn sĩ nói tới đây cất bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài thấy
bầu trời ảm đạm tựa hồ sắp mưa tuyết lớn , bất giác than rằng
:
-T rời già độc địa làm chi ? Mấy trăm người vô tội phải đi trên
đường băng tuyết . Nếu bây giờ lại mưa tuyết nữa thì còn
thêm phần khổ cực .
Bỗng thấy trên đường lớn ở phía Nam có hai người đội nón
rộng vành sánh vai đi tới .
Khi hai người gần đến nơi , Văn sĩ nhận ra diện mạo thì vui
mừng reo lên :
-Huỳnh Bá và Cố Bá của ngươi đã tới đó !
Văn sĩ liền lật đật chạy ra nghênh tiếp , Y hô lớn :
-Lê Châu huynh và Ðình Lâm huynh ! Không hiểu cơn gió
nào đã thổi hai vị giáng lâm ?
Người mé hữu hơi mập , dưới cầm để bộ râu đen . Lão họ
Huỳnh tên gọi T ôn Hy , tên tự là Lê Châu , người ở Dư Diệu
tỉnh T riết Giang .
Người mé tả đã cao nghệu lại ốm nhách , mặt mũi đen sì . Lão
họ Cố tên gọi Viễm Võ , tên tự là Ðình Lâm , người ở Côn
Sơn tỉnh Giang T ô .
Hai lão Huỳnh , Cố là những nhà đại nho đương thời . Sau khi
nhà Minh mất , hai lão đau lòng quốc biến , đi ẩn không chịu
ra làm quan , bửa nay hai lão đưa nhau đến Sùng Ðức .
Cố Viêm Võ tiến gần lại mấy bước đáp :
-Vãn T hân huynh ! Hiện nay có việc rất khẫn yếu nên mới
tới đây thương nghị với nhân huynh .
Nguyên văn sĩ này họ Lã tên Lưu Lương , biệt hiệu là Vãn
T hôn ở huyện Sùng Ðức , phủ Hàng Châu , tỉnh T riết Giang
đã lâu đời y cũng là một nhà ẩn dật nổi danh vào hồi cuối
Minh đầu T hanh .
Lã Lưu Lương thấy hai người sắc mặt nghiêm trọng thì
không khỏi hồi hộp , vì y đã biết Cố Viêm Võ là tay cơ biến
phi thường . Lúc lâm sự lão vẫn bình tỉnh mà bây giờ lão nói
là việc khẩn yếu thì dĩ nhiên không phải chuyện tầm thường ,
liền đáp :
-Mời hai vi vào trong nhà uống chén trà giải hàn rồi sẽ nói
chuyện .
Lã Lư Lương liền đưa hai người vào nhà và bảo chú nhỏ :
-Bảo T rung ! Ngươi đi bảo mẫu thân là có Huỳnh bá và Cố bá
đến chơi . Hãy sắp lấy hai mâm thịt cừu để nhâm rượu .
Chỉ trong khoảnh khắc Lã Bảo T rung (tứcchú nhỏ) và người
anh em là Lã T uấn T rung đưa ra ba cổ đủa chén bày lên bàn
trong thư phòng .
Một tên lão bộc mang rượu nhấm vào .
Lã Lưu Lương chờ ba người dọn rượu xong lui ra liền đóng
cửa thư phòng lại nói :
-Huỳnh huynh ! Cố huynh ! Chúng ta hãy uống ba chung đã .
Huỳnh T ôn Hy vẽ mặt thê lương gục gặc cái đầu . Còn Cố
Viêm Võ thì tự mình rót rượu uống sáu chung liền .
Lã Lưu Lương nói :
-Phải chăng hai vị nhân huynh tới đây về việc có liên quan
đến "Minh Sử" ?
Như thủ giang sơn (non nước thế này) mà chìm đắm vào tay
Dũ Ðịnh . Chúng ta phải nuốt mối căm hờn sống trộm nơi
đây khiến người bi phẩn không bút nào tả xiết . Vãn T hôn
huynh sao không đề vào một bài thơ để biểu lộ thành ý của
Nhị Chiêm tiên sinh ?
Lã Lưu Lương đáp :
-Ý kiến của Cố huynh hay lắm !
Lã Lưu Lương cầm bút trầm ngâm một chút rồi viết lia lịa
trên bức họa .
Chỉ trong khoảnh khắc Lã Lưu Lương đã đề xong một bài :
"Phải chăng vì nhà T ống mà xuống phương Nam ? T ình
huống này thật đáng tủi hổ . Non nước đi về đâu ? Ngó lại
giang sơn lòng chẳng vui . Nay ta tỉnh ngộ vẽ bức họa này hai
hàng lụy tuôn ra xối xả . Lấy việc ngày nay mà coi việc trước
trước này cũng vậy mà thôi . T rong lòng ta u uất khôn lời mà
vẽ ra bức họa đầy nước mắt .
Vì thế mà bức họa không thơ . Lời thơ đã có sẳn ở bốn chữ .
Khách anh hùng sinh chẳng gặp thời khác nào kẻ mù muốn
trông , người què muốn bước . Bao giờ mây tạnh mù tan ,
giang sơn rạng rỡ thì nơi nơi ca khúc liên hoan " .
Lã Lưu Lương đề xong quăng bút xuống đất , hai hàng nước
mắt chảy dòng dòng .
Cố Viêm Võ đắc ý vổ tay khen :
-Khoái quá ! Khoái quá ! T hật là lời lẻ lâm ly tuyệt diệu !
Lã Lưu Lương nói :
-Bài này nghe không đũ hàm súc , chẳng có gì đáng kể . T iểu
đệ chỉ đưa ra hậu ý của Nhị Chiêm tiên sinh mà thôi , để
người coi bức họa hiểu được nội dung .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Ngày nào trùng hưng cố quốc , giang sơn mù tạnh mây tan
thì dù ở sơn cùng thủy tận , lòng người cũng khoan khoái vô
cùng ! Ðúng như câu "Nơi nơi ca khúc liên hoan" .
Cố Viêm Võ nói :
-Câu kết trong bài này thật là tuyệt diệu ! T ất có một ngày
diệt trừ Di Ðịch , lấy lại giang sơn . Khi đó khiến cho người ta
nghĩ đến nổi phẩn uất hồi này càng thêm phần hùng tráng .
Huỳnh T ôn Hy từ từ cuốn bức họa thủng thẳng nói :
-Bức họa này không thể treo được . Vãn T hôn huynh nên dấu
đi thì hơn . Nếu để bọn gian nhân như Ngô Chi Vinh trông
thấy , chúng sẽ mở cuộc điều tra . Dĩ nhiên Vãn T hôn huynh
gặp chuyện rắc rối mà còn để lụy cho Nhị Chiêm tiên sinh
nữa .
Cố Viêm Võ đập bàn thóa mạ :
-T ên cẩu tặc Ngô Chi Vinh thật là khả ố ! Ta hận mình không
ăn tươi nuốt sống mi được .
Lã Lưu Lương nói :
-Nhị vị đến chơi nói là có việc khẩn yếu mà chúng ta là bọn
thư sinh chỉ ngâm thơ để học , chưa nhắc đến việc chính .
Không hiểu là việc gì ?
Huỳnh T ôn Hy đáp :
-Bọn tiểu đệ tới đây là được tin quan trọng về Nhị Chiêm tiên
sinh và Y Hoàng tiên sinh . T heo tin tức mà đệ và Cố huynh
lượm được bửa trước thì ra vụ án "Minh Sử" làm cho Y
Hoàng tiên sinh cũng bị liên lụy . Lã Lưu Lương giật mình
kinh hãi nói :
-Y Hoàng huynh cũng bị liên lụy ư ?
Huỳnh T ôn Hy đáp :
-Ðúng thế ! T ối hôm trước bọn tiểu đệ lật đật tới Lý Hoa trấn
ở Hải Minh , Y Hoàng tiên sinh không ở nhà , nghe nói là y đi
kiếm bạn ở phương xa . Viêm Võ huynh thấy sự thể nguy cấp
, vội vặng người nhà của Y Hoàng tiên sinh phải trốn đi ngay
đêm . Bọn tiểu đệ nhớ tới giửa Y Hoàng tiên sinh cùng Vãn
T hôn huynh có mối thâm giao , vội tới đây thăm hỏi .
Lã Lưu Lương ngập ngừng hỏi :
-Y...Y không đến đây , chẳng hiểu đi đâu ?
Cố Viêm Võ nói :
-Nếu y ở nhà lúc này dĩ nhiên đến đây tương hội . T iểu đệ đã
đề lên vách thư phòng một bài thơ . Nếu y trở về là hiểu ngay
và biết đường trốn lánh . Chỉ sợ y không biết tin ló mặt ra
ngoài thì bị nhà cầm quyền bắt được thì hỏng bét .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Vụ "Minh Sử" đó khiến cho bọn danh sĩ T riết T ây chúng ta
suýt bị mắc vào độc thủ hết . Chính sách của nhà T hanh rất
tàn ác mà danh vọng Vãn T hôn huynh lại quá lớn . Ðình Lâm
huynh cùng tiểu đệ cố ý đến đây khuyên Vãn T hôn huynh
tạm thời ra khỏi nhà đi chơi xa để tránh cơn phong ba này ít
lâu là hơn .
Lã Lưu Lương hằn học nói :
-Những ngày ở dưới quyền cai trị của bọn T hát Ðát (một bộ
lạc phía Bắc nước T àu , tức xứ Mông Cổ bây giờ) chó lợn kia
thì thật sống không bằng chết . Hoàng đế Mãn T hanh nếu bắt
được tiểu đệ đem về Bắc Kinh thì dù có bị bọn chúng băm vằm
cũng thóa mạ không tiếc lời cho hã lòng căm tức rồi chịu
chết .
Cố Viêm Võ nói :
-Vãn T hôn huynh hào khí ngất trời khiến cho bọn tiểu đệ rất
khâm phục , nhưng tiểu đệ e rằng mình được thấy mặt hoàng
đế Mãn T hanh , mà lại chết về tay bọn nô bộc đê tiện . Hơn
nữa , hoàng đế Mãn T hanh chỉ là đứa trẻ nít chẳng hiểu chút
gì . Bao nhiêu quyền chính trong triều đều do tên quyền thần
Ngao Bái thao túng . T iểu đệ cùng Lê Châu huynh nghĩ rằng
chuyến đi này bọn chúng đem vụ án "Minh Sử" khua chuông
gỏ mõ để làm nhục nhuệ khí nhân sĩ Giang Nam chúng ta là
do ý muốn của họ Ngao .
Lã Lưu Lương nói :
-Ý kiến của hai vị rất đúng , T ừ ngày quân T hanh vào qua
quan ải hoành hành rất tàn nhẫn ở Giang Bắc mà không gặp
sự gì ngăn trở . Khi chúng đến Giang Nam thì chổ nào cũng bị
phản kháng , nhất là bọn văn nhân lại gia tâm đề phòng và
quấy nhiễu bọn chúng không ngớt . Ngao Bái nhân cơ hội này
liền ra sức uy hiếp sĩ tử Giang Nam . Hừ ! Lửa thiêu không
chết hết được cỏ , mùa gió Xuân lại nẩy , trừ phi hắn đem bao
nhiêu văn nhân sĩ tử Giang nam giết sạch sành sanh thì mới
không còn người chống đối .
Huỳnh T ôn Hy nói :
-Phải rồi ! Vì thế mà bọn ta cần lưu lại tấm thân hữu dụng để
xoay nhau tới cùng với bọn T hát Ðát . Nếu chúng ta trong lúc
nhất thời mà nổi huyết khí , sinh cường , tức là mắc mưu bọn
T hát Ðát đó .
Lã Lưu Lương nghe nói tỉnh ngộ tự nhủ :
-Hai vị huynh đệ Huỳnh , Cố chịu khó rét mướt đến vùng này
một là để kiểm tra Y hoàng , hai là để khuyên ta đi ẩn lánh ,
Họ sợ mình trong lúc lúc nóng nảy không nín nhịn được , tự
rướt lấy cái chết vô ích . Nổi khổ tâm của bạn hiền thật đáng
cảm kích !
Y nghĩ vậy liền hỏi :
-Những lời vàng đá của hai vị nhân huynh , khi nào tiểu đệ
chẳng tuân theo ? Sáng sớm mai cả nhà tiểu đệ sẽ đi lánh nạn .
Hai vị Huỳnh , Cố cả mừng đồng thanh nói :
-Phải vậy mới được .
Lã Lưu Lương trầm ngâm một lúc rồi hỏi :
-Có điều tiểu đệ chưa biết phải nên đến xứ nào ẩn lánh cho
phải ?
Ý nghĩ đến bên trời mờ mịt khắp thiên hạ chổ nào cũng có
bọn T hát Ðát khó lòng tìm được nơi yên ổn , bất giác lẩm
bẩm :
Ðào nguyên nào biết nơi đâu để ẩn lánh bọn cuồng T ần đạo
được .
Cố Viêm Võ nói :
-Giả tỷ mà trên đời này mà có chốn đào nguyên an lạc thì
chúng ta cũng chẳng thể tự do lấy thân mình mà tới đó ẩn
lánh được ....
Lã Lưu Lương không chờ Cố Viêm Võ nói hết lời đã vổ bàn
lớn tiếng :
-Ðình Lâm huynh nói vậy khiến tiểu đệ nhớ tới câu "Quốc gia
hưng vong , thất phu hữu trách" . Nếu chúng ta tìm đến đào
nguyên để hưỡng thú tiêu dao tự tại mà bỏ mặc hàng triệu
bách tính cho gót sắt của bọn T hát Ðát dày xéo thì yên tâm
thế nào được ? T iểu đệ lở lời xin nhân huynh lượng thứ .
Cố Viêm Võ mĩm cười nói :
-Mấy năm nay tiểu đệ bôn tẩu giang hồ , kết giao bằng hữu rất
nhiều . Hai miền Nam Bắc sông Ðạt Giang , chẳng những văn
nhân sĩ tử mới phản đối bọn T hát Ðát mà đến bọn lao động ở
chốn thôn quê nơi nào cũng đằy những người lòng hào kiệt .
Nếu Vãn T hôn huynh đồng ý thì ba người chúng ta kết bạn
cùng đi Dương Châu . T iểu đệ sẽ dẫn nhân huynh tới gặp mấy
người đồng đạo được chăng ?
Lã Lưu Lương cả mừng đáp :
-T hế thì tuyệt diệu ! Sáng mai chúng ta cùng đi Dương Châu ,
Hai vị hãy ngồi chơi một chút , tiểu đệ vào nói cho nội nhân
hay , để y thu xếp hành trang .
Chẳng bao lâu , Lã Lưu Lương trở ra thư phòng nói :
-Mời hai vị vào sãnh đường dùng cơm . Ðây là bửa cơm
thường , không hết tình địa chủ tiểu đệ rất áy náy !
Cố Viêm Võ cười nói :
-T iểu đệ biết diệu thuật nấu nướng của tẩu tẩu chẳng thua gì
văn học của Vãn T hôn huynh . Hai năm trước tiểu đệ đã được
nếm qua những món thịnh soạn của tẩu tẩu , mỗi khi nhớ lại
thèm đến nhỏ nước miếng . Bửa nay bọn tiểu đệ đến đây một
cách đột ngột chỉ mong được ăn một bửa cơm thường của Lã
gia là đũ rồi .
Huỳnh , Cố hai người vừa khen không ngớt miệng .
Ba người cơm nước xong trở ra thư phòng , Lã Lưu Lương
hỏi :
-Về vụ án Minh Sử , bên ngoài đồn đại xôn xao nhưng một là
lời đồn chưa chắc đã đúng sự thực , hai là người thuật chuyện
vẫn đầy lòng úy kỵ không dám nói hết . T iểu đệ ở đây khác
nào ếch nằm đáy giếng nên không biết tường tận , xin hai vị
nhân huynh cho biết đầu đuôi được chăng ?
Cố Viêm Võ thở dài đáp :
-Pho Minh Sử này bọn tiểu đệ đã được đọc rồi . T rong sách có
nhiều đoạn tỏ ra thất kính với bọn T hát Ðát là chuyện có
thực .
Y ngừng lại một chút rồi tiếp :
-Pho sách này do tay quan tướng quốc nhà Ðại Minh chúng ta
là Chu Quốc T rinh soạn ra . Pho sách này còn nói cả đến
Kiếm Châu Vệ ngoài quan ải đối xử với bọn T hát Ðát như thế
nào .
Lã Lưu Lương gật đầu đáp :
-T iểu đệ cũng nghe nói nhà họ T rang ở Hồ Châu đã tốn mấy
ngàn lượng bạc mới mua được bản thảo pho Minh Sử ở trong
tay người thừa kế của Châu tướng quốc đem về san khắc .
Không ngờ vì thế mà gây nên đại họa .
T ỉnh T riết Giang chia làm hai miền là T riết T ây và T riết
Ðông .
T riết T ây có ba phủ Hàng , Gia , Hồ , kêu bằng Hạ tam phủ .
T riết Ðông gồm tám phủ : Ninh , T riệu , T hái , Kim , Cù ,
Nghiêm , Ôn , Sử , gọi là thượng bát phủ .
Ba phủ Hàng Châu , Gia Hưng và Hồ Châu ở vào khu vực bến
T hái Hồ , địa thế bằng phẳng , đất đai phì nhiêu nên sản xuất
được nhiều lúa gạo , tơ tầm . Chổ phủ Hồ Châu ngày trước
nay là huyện lỵ huyện Ngô Hưng .
Nhà T hanh lại chia huyện Ô Hưng thành hai huyện Ô T rinh
và Quí An . Cả mấy triều đại qua , Hồ Châu đã sản xuất ra
nhiều danh sĩ .
Ðời nhà Lương cũng rất nhiều tay thư họa nổi tiếng . T riệu
Mạnh Phủ cũng là người Hồ Châu . T riệu dùng hai chữ Hồ
Châu làm bút hiệu là mượn tên đất này .
Người ta thường nói :
-Bút Hồ Châu , mực Huy Châu , giây T uyên T hành , nghiên
T riệu Khánh là văn phòng tứ bảo nổi tiếng nhất .
T rong phủ Hồ Châu có trấn Nam T âm . T uy nó chỉ là một
trấn nhưng còn lớn hơn những châu huyện nhỏ . T rong trấn
này có rất nhiều nhà giàu . T rang gia cũng là một đại phú nổi
danh ở trấn Nam T âm .
Nhà đại phú T rang Doãn T hành sinh hạ mấy người con .
Người con trưởng của Doãn T hành là T rang Kiến Long ham
mê thơ , họa từ thuở nhỏ . Chàng kết giao với rất nhiều danh
sĩ ở Giang Nam .
Ðến đời T huận T rị , T rang Kiến Long vì ham mê đọc sách
mà thành hư mắt . T ừ đó chàng đâm ra buồn bã , chán nãn sự
đời .
Một hôm có chàng thiếu niên họ Chu ở gần nhà đem bộ thủ
Cảo đến cầm để mượn mấy trăm lạng bạc . T heo lời gã đó thì
đó là một bản di Cảo của tổ phụ để lại . T ổ phụ gã chính là
Chu Quốc T rinh , tướng quốc đời nhà Minh .
T rang gia vốn sẳn lòng hào hiệp nên thấy chàng thanh niên
là dòng dỏi Châu tướng quốc liền chiếu cố ngay . T rang Kiến
Long vui lòng cho mượn tiền mà không cần giử di Cảo để làm
tin .
Nhưng gã họ Chu nói là mượn tiền để đi chơi xa . Nếu đem di
Cảo của tổ tiên đi theo thì e rằng dễ bị thất lạc . Còn để di
Cảo ở nhà cũng không yên dạ . Gã năn nỉ được gởi lại thảo
Cảo của tổ tiên tại T rang gia cho chắc chắn .
Cha con T rang Doãn T hành thấy gã thực tình gửi sách nên
mới nhận giử cho . Gã thiếu niên họ Chu đi rồi , T rang Doãn
T hành muốn giải lòng phiền muộn cho Kiến Long liền nuôi
khách trong nhà để đọc sách cho con nghe .
Khách đem di cảo nhà họ Chu ra đọc thì ra đó là bản thảo
Minh Sử của Chu Quốc T rinh . Phần lớn trong pho thảo cảo
này đã in thành sách và lưu truyền khắp nơi . Cuốn di cảo mà
thiếu niên họ Chu cầm cho T rang gia có rất nhiều liệt truyện .
T rang Kiến Long nghe khách đọc mấy ngày rất lấy làm hứng
thú , chàng tự nhủ :
-Ngày trước T ả Khâu Minh cũng bị đui mắt , sau lượm được
pho T ả truyện mà để tiếng ngàn thu . Âu là ta biên soạn pho
sử này để lưu truyền cho hậu thế .
Nhà đại phú làm gì cũng dễ . T rang kiến Long đã nẩy ra ý
nghĩ làm sách liền sai người đem sính lễ đi mời những tay
danh sĩ về đọc từng thiên hết bộ Minh sữ cho chàng nghe .
Chàng nhận thấy có nhiều chỗ nên thêm vào hay bớt đi liền
đọc cho những tân khách ghi chép . T uy nhiên chàng lại tự
nghĩ :
-Mình bị đui mắt không đọc được nhiều sách vở để khảo cứu
mà đã đem bộ Minh sử này biên soạn và san khắc thì nội dung
chẳng khỏi có chổ sai lầm , soạn sử mà sai trật tất bị người
chê cười , chứ đừng nói đến chuyện thành danh .
T rang Kiến long nghĩ vậy lại phí rất nhiều tiền mời những
bậc danh nho soạn thảo lại để thành một pho sử hoàn toàn .
Ðối với những nhà bác học dĩ nhiên phải tiền nhiều lễ hậu
mới mời được . T rang Kiến Long đã tâm thành soạn sách,
nên chàng rất kiên nhẫn không ngại tốn kém .
Bến T hái Hồ vốn là một đất văn vật cực thịnh , chẳng thiếu
gì túc nho bác học . Họ nhận lời mời của T rang gia liền tới
coi . Một là họ thương tình T rang Kiến Long đui mắt mà tâm
thành , hai là soạn sử sách là việc tốt đẹp nên họ đều ở lại
T rang gia làm tân khách .
T rong vòng nửa tháng người soạn cứ soạn , người nhuận
chính cứ nhuận chính . Lại một số người phụ trách việc viết
ra từng thiên . Vì thế mà pho Minh sử này là một bộ sách tập
hợp rất nhiều tay đại thủ bút .
Pho sử soạn chưa xong được bao lâu thì T rang Kiến Long từ
trần . T rang Doãn T hành vì lòng thương con liền đem pho
sách mà T rang Kiến Long đã hao tốn rất nhiều tâm huyết ra
sao khắc và in thành sách .
Muốn in một pho Minh sử thật không phải chuyện dễ dàng
chóng vánh . T rước hết phải tìm thợ khắc chữ vào bản gỗ rồi
sau mới mướn thợ in đem ra ấn loát .
T rang Doãn T hành in pho Minh sử này rất công phu . T hợ
khắc thợ in phải dùng đến rất nhiều . May T rang gia đã có
nhiều tiền , nhà cửa laị rộng rãi đủ làm một công trường in
sách .
T uy hằng ngày rất nhiều thợ làm mà cũng phải mất mấy năm
trời mới in xong pho sách . Pho sách này lấy nhan đề là Minh
T hư T ập Lược . T rang Kiến Long được nêu tên là soạn giả .
Danh sĩ Lý Kim T ích đề tựa .
Ngoài ra mười tám người góp công góp sức vào việc soạn
sách cũng được đề tên :
Mao Nguyên Minh.
Ngô Chí Minh
Ngô Chí Dũng
Mao T hứ Lai
Ngô Sở
Ðường Nguyên Lâu
Nghiêm Văn Khởi.
T ường Văn Vi.
Vi Kim Hựu.
Vi Nhất Viên.
T rương Huề.
Huỳnh Nhị Dậu.
Ngô Viêm.
Phan T hánh Chương.
Lục Kỳ.
T ra Kế T á.
Phạm T ương .
Lý Như Ðào .
T rong sách nhắc cả đến nguyên cảo của pho sử này của họ
Chu rồi đem thêm bớt mà soạn ra , Vì Chu quốc T rinh, tướng
quốc trìều nhà Minh là nhân vật quan cao chức cả nên không
tiện viết thẳng tên ông vào mà chỉ đề một cách hàm hồ là
Chu T hị Nguyên Cảo .
Hiện nay nhà Minh mới mất , nhiều người luyến tiếc rất ham
đọc pho Minh sử này . Ai cũng lấy làm khoan ...
 





