Lịch sử ý nghĩa Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.Chào mừng quý vị đến với Website của Thư viện trường Tiểu học Hải Tân, thành phố Hải Phòng!
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Tạm biệt "Đại ca"

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Thu
Ngày gửi: 09h:19' 05-05-2025
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Thu
Ngày gửi: 09h:19' 05-05-2025
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Tạm biệt “Đại Ca”
LÊ LIÊN
Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
TẠM BIỆT “ĐẠI CA”
Thằng Lượm vừa bắt được một em dế lửa “chiến” lắm. Em dế của
nó toàn thân màu vàng nâu và to khủng khiếp, to bằng ngón tay cái
của nó chứ không ít. Thằng Lượm mở hộp diêm, ngắm hoài em dế.
Nó cho em dế ăn những ngọn cỏ tươi non nhất và uống nước bọt
của nó. Em dế ăn uống no say bất ngờ gáy lên ren rét làm nó bật
cười. Nó chắc trong đầu rằng nếu mang em dế này đi đá thì con dế
than bách chiến bách thắng của thằng Năm thật đúng là phải… xách
dép. Nó hí hửng. Nó ngó qua hàng rào nhà thằng Năm, lớn tiếng gọi:
– Năm ơi, chiều nay mày đem con “Đại Ca” của mày qua làm mồi
cho con “Đế Vương” của tao nhé.
Thằng Lượm cười hề hề. Thằng Năm đang bứt mớ mồng tơi để
chiều nấu canh tôm khô ngoài vườn ngóng cổ hỏi lại:
– Ủa, “Đế Vương” của mày chẳng phải đã “ngoẻo củ tỏi” khi đấu
với con “Bá Tước” của thằng Cò rồi mà?
– Tao mới túm được một em “Đế Vương” khác, răng cứng càng
bự. Em này bảo đảm xứng danh đế vương!
Thằng Năm gật gật đầu. Nhớ đến con “Đại Ca” đệ nhất thiên hạ
của mình. Bọn trong xóm đứa nào cũng nể con “Đại Ca” của thằng
Năm hết. Con “Đại Ca” là một kẻ bách chiến bách thắng mà. Hiện giờ
trong tay thằng Năm giữ bao nhiêu danh hiệu “chủ soái” là nhờ vào
con “Đại Ca” ấy. Con “Đại Ca” còn được đem đi chiến đấu ở mấy
xóm khác và liên tục giành danh hiệu “vô địch”. Nghĩ đến đó, thằng
Năm cười khoái chí. Nó chạy vào nhà, đem con “Đại Ca” ra và ngồi
ngắm nghía. Thêm cho “Đại Ca” mấy cọng cỏ non. Rồi nó chạnh lòng
khi nhìn thấy con “Đại Ca” có dấu hiệu lảo đảo. Nó biết sức con “Đại
Ca” qua mấy trận chiến đấu liên tục đã yếu lắm rồi, chắc là không thể
chiến đấu được nữa.
– Ê Năm, sao mậy?
Thằng Năm ngó ra ngoài cửa, thấy thằng Lượm tay cầm hộp
diêm, nhìn nó cười hềnh hệch rồi hỏi:
– Chiều chiến không?
– Thôi, để bữa khác.
– Mày sợ à?
Nói rồi thằng Lượm tiến lại, mở bao diêm ra khoe con “Đế Vương”
khổng lồ của mình:
– Càng to răng cứng nha mậy, nhìn là đủ sợ, đố con “Đại Ca” của
mày dám nhào vào.
– “Đại Ca” của tao là vô địch, nó chưa biết sợ đối thủ nào.
– Nhưng nó phải rụt râu trước con “Đế Vương” này của tao.
– Còn khuya!
– Cứ để đá một trận rồi biết. Chiều nay nha mậy.
Thằng Lượm lại hơ hớ cười. Nó bỏ đi để lại trong đầu thằng Năm
đủ thứ ngổn ngang. Có nên cho con “Đại Ca” ra trận hay không, sức
nó có vẻ yếu rồi. Mà con “Đế Vương” của thằng Lượm đúng là lực
lưỡng. Nếu đấu trận này, e rằng “Đại Ca” của nó chết mất thôi.
Chiều, đúng hẹn, thằng Năm lò mò ra chỗ đồng cỏ, nơi mà bọn trẻ
trong xóm thường tổ chức các cuộc đấu dế. Vừa đến nơi nó đã trông
thấy thằng Lượm hênh hoang khoe con “Đế Vương”. Mấy đứa bạn
xúm xuýt lại mắt tròn mắt dẹt nhìn cái màu vàng nâu bóng nhẫy của
con “Đế Vương” mà thèm thuồng. Vừa trông thấy thằng Năm, thằng
Lượm hất hàm:
– “Đế Vương” của tao đã sẵn sàng và hăng lắm rồi này. Bỏ “Đại
Ca” của mày ra.
Thằng Năm tiu nghỉu.
– “Đại Ca” mất rồi. Trưa nay cho nó ăn xong, tao quên đóng hộp
diêm, nó trốn mất rồi.
Mấy đứa xung quanh lao nhao. Chúng nó tiếc rẻ con “Đại Ca”
bách chiến bách thắng của thằng Năm. Vậy là trận chiến với “Đế
Vương” coi như hủy. Thằng Lượm cũng tức tối vì em dế của mình
mất đi một đối thủ đáng gờm. Đám đông giải tán. Có đứa hẹn sẽ đi
bắt một em dế ngang tài ngang sức với con “Đế Vương” để cho ra
trận. Thằng Năm lủi thủi trở về nhà, nó mở bao diêm ra, ngắm “Đại
Ca” lần cuối rồi thả “Đại Ca” đi. Con “Đại Ca” nhảy phóc lên, cất tiếng
ren rét như chào tạm biệt người chủ tốt bụng.
AI CHIẾN THẮNG?
Lâm đặt cái mô hình trận chiến của hải tặc lên bàn, hất mặt với
đám bạn, tự hào khoe:
– Phải cực lắm tớ mới hoàn thành xong cái này.
Đám bạn nhìn cái mô hình trầm trồ thán phục. Chiếc tàu chiến
hoành tráng với ngọn cờ đen in hình đầu lâu. Trên tàu là những tên
hải tặc đội nón lệch, có tên bị chột một mắt nữa chớ. Trông tuyệt đẹp,
hệt như là tàu hải tặc thật được thu nhỏ.
Long từ đâu chen vào, cãi:
– Cái này Long vừa lắp ghép xong tối qua. Lâm nói xạo.
Lâm đỏ mặt:
– Xạo gì hả? Tối qua chính anh đã thức nguyên đêm làm.
– Không, là em thức chứ.
Vậy là có một trận cãi nhau ầm ĩ. Hai đứa nó tranh công nhau việc
hoàn thành cái mô hình ấy. Hai anh em Lâm và Long sinh đôi, giống
nhau như hai giọt nước, tính tình cũng giống nhau và chẳng đứa nào
chịu nhường đứa nào. Vì thế, chuyện khoe chiến công hoàn thành
tàu hải tặc đã làm chúng bất hòa với nhau. Lâm gào lên:
– Tên hải tặc này là do anh lắp vào.
Ngay lập tức, Lâm tháo tên hải tặc ra khỏi mô hình. Long cũng
không chịu nhường:
– Tên thuyền trưởng chột mắt này là em lắp vào.
Ngay lập tức, mô hình tàu hải tặc đã mất tên thuyền trưởng chột
mắt.
Cứ như thế, từng bộ phận của con tàu đã bị hai anh em nó tháo
bỏ, tất cả trở lại như ban đầu, những mảnh ghép rời rạc. Hai anh em
nó bực dọc, hằn học với nhau suốt buổi. Đám bạn tiếc rẻ cái mô hình
cầu kì ấy. Nếu mà bỏ công ra lắp ghép chắc cũng tốn bộn thời gian.
Vậy mà lắp xong lại bị phá bỏ như thế. Đúng là tiếc quá mà. Hai anh
em nó cũng lạ, nhịn nhau một tí có sao đâu, vậy mà làm ầm mọi
chuyện lên.
Mẹ phát hiện ra hai anh em nó giận nhau. Mẹ nghiêm mặt, mắng:
– Anh em yêu thương nhau không hết, đằng này không đứa nào
thương đứa nào. Từ nay cho mỗi đứa ở một chỗ nhé.
Long lấm lét nhìn anh nó. Lâm vờ ngó lơ một lát rồi quay sang nói
với mẹ:
– Vậy mẹ mua thêm một cái mô hình vậy nữa. Của ai người đó tự
lắp ghép lấy. Xem ai làm nhanh hơn và đẹp hơn.
– Nhanh nhất vẫn là hai anh em cùng làm. Đẹp nhất vẫn là hai
anh em cùng hợp sức lắp ghép một cái mô hình.
– Con muốn so xem ai thắng mà.
– Muốn biết ai thắng, hai anh cứ cùng lắp lại cái mô hình đó đi.
Lâm và Long ban đầu không chịu nhưng mẹ bảo cứ làm xong đi,
mẹ sẽ có cách cho chúng phân định thắng thua nên hai anh em cùng
gật đầu. Sau khi mô hình trận chiến của các hải tặc được hoàn
thành, chúng làm theo lời mẹ, mang mô hình đó đem khoe với đám
bạn. Đám bạn bu quanh, lại mắt tròn mắt dẹp, lại trầm trồ và thích thú
với cái mô hình. Lâm và Long cùng tự hào khoe:
– Hai anh em tớ cùng làm đó, nhanh lắm, trong vòng ba ngày là
đã làm xong… Có tiếng một đứa ồ lên:
– Nhanh vậy sao, ít nhất cũng bảy ngày chứ?
– Không, ba ngày thôi. Cách đây ba ngày chúng tớ đã tháo nó ra,
nhớ không?
Lại tiếng một đứa nữa:
– À, nhớ rồi! Nhưng cái này có vẻ đẹp hơn lần trước.
Mấy đứa khác đồng thanh: “Đúng rồi! Đúng rồi!”. Nghe thế, hai
anh em nó cười tít mắt, mũi phồng lên như quả bóng. Vậy là hai anh
em nó đã… cùng chiến thắng! Không cần mua thêm một mô hình
nào nữa để phân tài cao thấp, phải không mẹ?
KẾ HOẠCH ĐỔ VỠ
Hưng bước vào lớp, vẻ mặt nó tỏ ra quan trọng. Nó lục cặp, lấy ra
những mảnh kim loại vàng óng ánh, nó bày tất cả lên bàn. Rồi nó
cầm một mảnh chẳng rõ hình thù, nhiều góc cạnh lên, nó nhìn lom
lom mảnh kim loại, lật qua trái, lật qua phải. Mấy đứa bạn bắt đầu tò
mò, bu quanh nó, nhốn nháo hỏi. Nó vẫn im lặng, soi mảnh kim loại y
như một nhà bác học đang nghiên cứu một hiện tượng lạ. Trông thấy
thế, đám bạn nó càng tò mò hơn. Thằng Tuấn thò tay lượm đại một
mảnh kim loại trên bàn để xem, nó ngước mắt nhìn, la oai oái:
– Bỏ xuống! Không phải trò chơi đâu.
– Không phải trò chơi thì là gì? – Thằng Tuấn kênh mặt hỏi.
Nó hất cằm, giơ mảnh kim loại đang xem cho đám bạn nhìn rõ:
– Xác một chiếc đĩa bay của người ngoài hành tinh đó.
Đám bạn trố mắt, há hốc miệng, có đứa còn lắp bắp lặp lại lời nó
vừa nói. Nó gật gù:
– Tụi mày biết không, đêm qua, lúc đó khoảng hơn hai giờ, tao
vừa ngái ngủ vừa đi vệ sinh thì thấy có một ánh sáng chói lóa bay với
tốc độ kinh hoàng lướt qua mặt. Tao dụi mắt và tỉnh ngủ. Ngay lập
tức, tao trông thấy ánh sáng ấy đâm sầm vào cột nhà và âm thanh
lẻng kẻng vang lên. Lớn đến độ mẹ tao cũng nghe thấy và mắng tao
một trận.
Nó nuốt nước miếng, đẩy gọng kính kể tiếp:
– Sau đó, tao lại chỗ cột nhà và phát hiện ra những mảnh kim loại
này. Tao tin chắc đây là xác đĩa bay.
– Thế mày có thấy người ngoài hành tinh không? – Thằng Tuấn
hỏi.
– Không, có lẽ họ đã kịp trốn rồi. Với lại, cái đĩa bay nhỏ thế này,
chắc họ cũng chỉ to bằng con thằn lằn thôi.
Mấy đứa con gái mắt chữ A, miệng chữ O khi nghe Hưng nói.
Thằng Tuấn ngoắt tay.
– Mày đừng có xạo, tưởng lừa được bọn tao à?
Hưng nghiêm mặt:
– Những gì tao nói là sự thật. Không tin mày cứ nhìn những mảnh
tao nhặt được từ xác đĩa bay này và hỏi mẹ tao xem có đúng hôm
qua đã nghe thấy tiếng âm thanh lẻng kẻng rất lớn không thì biết liền
à.
Nhìn vẻ mặt quan trọng như vậy, thằng Tuấn ngờ ngợ nhưng đã
tin phần nào. Nó lấy một mảnh kim loại lên ngắm nghía. Đúng là
mảnh kim loại lạ thật. Óng ánh vàng như màu chiếc lư đồng vừa
được đánh bóng. Thằng Tuấn chớp mắt liên tục, chắc là nó tin thằng
Hưng sái cổ rồi.
Thầy vào lớp, đám đông tản ra nhanh chóng. Thằng Tuấn là đứa
nhiều chuyện, lớp chưa kịp ổn định, cái miệng nó đã oang oang:
– Thầy ơi, có một tin chấn động, một phát hiện vĩ đại.
Thầy ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Tuấn. Còn thằng Hưng thì mặt
mày tái mét. Thằng Tuấn bắt chước điệu bộ của thằng Hưng ban
nãy, nó cầm mảnh kim loại giơ lên:
– Thưa thầy, bạn Hưng vừa phát hiện ra xác chiếc đĩa bay của
người ngoài hành tinh.
Vừa nghe câu đó, Hưng giật nảy mình. Còn thầy tròn mắt. Thầy
lấy mảnh kim loại từ tay Tuấn xem xét rồi quay lại hỏi Hưng:
– Có đúng là em phát hiện ra vật lạ này?
Hưng lúng túng:
– Dạ…
– Em quên tháng ba có ba mươi mốt ngày à? Mai mới là ngày Cá
tháng tư mà.
Cả lớp vỡ lẽ cười rộ lên, thằng Hưng bẽn lẽn đỏ mặt còn thằng
Tuấn tiu nghỉu.
SUỴT! BÍ MẬT NHÉ!
Buổi tối, sau khi học bài xong, Cường đến bên mẹ, vẻ mặt lúng
túng:
– Mẹ ơi, bạn Yến ngồi cùng bàn với con đã giận con rồi.
– Tại sao bạn lại giận con?
– Con... con... - Cường gãi đầu.
– Con chọc ghẹo bạn à?
– Con... con... đã giật tóc bạn Yến và làm cho bạn ấy ngã...
– Sao con lại làm vậy?
– Do bạn Hòa yêu cầu, tụi con chơi trò “Tôi bảo...”. Giờ con phải
làm sao hả mẹ?
– Con phải xin lỗi bạn Yến thôi.
– Con đã xin lỗi rồi nhưng bạn ấy cứ khóc hoài. Bạn ấy là tiểu thư
mít ướt của lớp con mà.
– Thế thì con không nên chỉ xin lỗi bằng miệng.
– Vậy...
Mẹ nheo mắt rồi thì thầm với Cường. Suỵt! Bí mật nhé! Cường
được mẹ chỉ cho chiêu làm hòa với bạn Yến, nó thích thú, cười tít
mắt.
∗∗∗
– Chiếc áo len của cậu đẹp thật! - Cường nói và nó đã cười rất
tươi.
Yến ngước lên nhìn Cường. Một giây sau đó, Yến quay ngoắt đi,
không thèm quan tâm. Yến lấy một viên phấn, chia ranh giới trên
mặt bàn. Vậy là tiểu thư mít ướt vẫn còn đang rất giận nó. Nó khều
khều vai Yến, cố gắng bắt chuyện như thường ngày:
– Mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái, cậu nhỉ?
Yến giả vờ không nghe. Yến khều nhỏ Hoa ngồi phía trước để
nói chuyện.Yến làm lơ Cường. Nó tiu nghỉu nhìn Yến và Hoa đang
rôm rả trò chuyện với nhau về mùa đông. Vẻ như Yến rất thích mùa
đông. Nó nghe Yến nói giọng tiếc rẻ:
– Phải chi mùa đông ở đây cũng có tuyết rơi như ở nước ngoài
thì hay biết mấy.
Nó thấy nhỏ Hoa cũng gật gật. Mùa đông và tuyết ư? Nó phải nói
điều này cho mẹ biết mới được.
∗∗∗
– Cậu có thích tuyết mùa đông không? - Cường hỏi và nó mỉm
cười nhìn Yến.
Yến nhìn lại nó, mắt xoe tròn.
– Tớ biết một nơi có tuyết rơi, tuyệt đẹp! - Nó tiếp tục nói.
– Thật không? - Yến thốt lên.
– Tất nhiên là thật!
– Ở đâu thế? Có xa lắm không?
– Không xa. Nhưng cậu phải mặc áo len vào đấy, không thì lạnh
lắm.
– Cậu mà nói dối tớ, tớ nghỉ chơi với cậu.
– Chẳng phải là mấy ngày qua, cậu đã...
Yến bụm miệng. Ờ ha. Hình như nhỏ đã quên chuyện nhỏ hứa
với lòng phải giận và nghỉ chơi Cường ra rồi.
∗∗∗
Cuối giờ học, Cường kéo tay Yến chạy vụt đi. Yến ngạc nhiên, la
oai oái. Nó sợ Yến không chịu đi cùng nên mới kéo Yến đi như thế,
chứ nhà nó cách trường có mấy bước chân đâu cần phải vội vã.
Cổng nhà nó mở ra, nó bắt Yến phải nhắm mắt lại để nó hô biến cho
tuyết rơi. Nó đếm một, hai, ba và... Yến mở mắt ra. Yến reo lên thích
thú. Đúng là những bông tuyết trắng rồi. Nó nhìn Yến, lúng túng:
– Tớ đền cho cậu chuyện lần trước đó. Cậu... còn giận không?
Cho tớ xin lỗi nha.
Yến lắc đầu:
– Hết giận rồi! Nhưng... tuyết không lạnh. Cậu nói dối tớ.
Nó gãi đầu:
– Tuyết giả mà. Là mẹ tớ giúp tớ làm đó.
– Cậu đã nói chuyện tớ giận cậu cho mẹ à?
– Ờ... ờ.... - Nó ngước mặt lên.
Mẹ nó đứng trên lan can nhìn xuống, làm động tác bí mật. Suỵt!
Im lặng nhé! Một đợt tuyết nữa rơi xuống. Yến nhảy cẩng lên reo
vui.
– Cường nè, tớ không giận cậu nữa đâu. Ngày mai vào lớp, tớ sẽ
xóa vạch phấn đi.
Nó hấp háy mắt, thì thầm cảm ơn mẹ. Ngày mai, nó cũng sẽ tặng
mẹ một món quà cảm ơn. Mà mẹ thích gì nhỉ? Suỵt! Biết rồi! Mẹ sẽ
rất thích bức tranh mùa đông, có tuyết trắng rơi. Học bài xong, nó
phải bí mật vẽ bức tranh ấy mới được.
BIỆT DANH
Quân là siêu quậy. Ở lớp, nó hay đầu têu những trò nghịch ngợm.
Lúc thì nó bắt gián, bỏ vào vỏ bao diêm, gói lại một cách cẩn thận rồi
tặng cho Hoa. Nó biết Hoa sợ gián nhất. Nó thấy Hoa nhận món quà
với vẻ hí hửng, nó tủm tỉm cười. Nó tưởng tượng ra cảnh mình sẽ
cười đến vỡ bụng khi Hoa nhìn thấy con gián lóp ngóp bò, hoặc con
gián đập cánh bay vèo vào người Hoa. Hoa sẽ la oai oái, sẽ nhảy
dựng lên. Nhưng khi Hoa mở “món quà” nó tặng ra, Hoa suýt chết
ngất, không còn sức để la. Mặt Hoa xanh lè. Nó hoảng hồn, cầm hộp
diêm ném vù ra khỏi cửa lớp. Hoa ngồi thở hổn hển một lúc mới
hoàn hồn. Cũng may là Hoa chưa có chuyện gì xảy ra. Nó không biết
là Hoa bị bệnh tim. Sau lần ấy, tuy nó không dám bắt gián dọa Hoa
nữa nhưng đi đâu nó cũng gọi Hoa bằng biệt danh “gián hôi”. Hoa
bực bội với biệt danh ấy lắm, vì rõ ràng Hoa sợ mùi hôi của gián mà
nó cứ gọi cái tên ấy khiến Hoa nhớ đến lũ gián hôi hoài. Rồi không
biết sao, mấy bạn cùng lớp cũng quen theo, gọi Hoa là “gián hôi”
luôn.
Không chỉ có mỗi Hoa bị Quân trêu chọc. Mà hình như nó cứ thích
ai là tìm cách ghẹo người đó. Hùng ngồi trên nó một bàn cũng bị nó
làm cho không yên. Hùng chăm học nhất lớp, cậu ấy đeo một cái
kính dày cộp và thường phát biểu đúng những câu hỏi của thầy cô.
Nó thích chọc Hùng vì ít khi nào Hùng méc cô về những trò quậy phá
của nó. Có lần trong giờ chào cờ, sau khi làm lễ xong và ngồi xuống
thì Hùng té oạch một phát, đau điếng. Thì ra Quân đã kéo chiếc ghế
ngồi của Hùng đi. Vậy mà Hùng làm thinh. Vào lớp, Quân lấy một tờ
giấy viết thật to: “Ta là thằng khùng” rồi dùng keo dán vào phía sau
lưng Hùng. Hùng lên bảng làm bài, cả lớp đều nhìn thấy dòng chữ ấy
và bật cười ngặt nghẽo, cô giáo cũng cười. Ai chẳng biết đó là trò
của Quân. Chỉ có Hùng là tội nghiệp, cứ ngơ ngơ ngác ngác không
biết chuyện gì mà mọi người cười rộ lên vậy. Hùng cứ nghĩ mình viết
sai chính tả. Ai ngờ khi cô xé mảnh giấy ra khỏi lưng nó, nó mới biết.
Quân bị cô trách phạt, nó gãi đầu gãi tai. Nhưng, từ đó, nó lại dành
cho Hùng một cái tên mới: “Khùng”.
Hôm nay sinh hoạt lớp, những cá nhân tiêu biểu được ghi tên lên
bảng. Quân tuy nghịch ngợm nhưng học hành cũng không đến nỗi
nào. Tuần qua nó là đứa có nhiều điểm mười nhất tổ. Hùng làm thư
kí viết số điểm mười đã đạt lên bảng. Đến tên của Quân, khi tổ
trưởng báo cáo:
– Đức Quần, tổng số điểm mười là năm…
Cả lớp đập bàn ình ình ôm nhau cười sặc sụa. Quân đỏ mặt, nó
nhìn lên bảng. Thì ra Hùng đã chơi khăm nó. Hùng thêm một dấu
huyền vào tên của nó, thành ra… Đức Quần. Quân được tuyên
dương thành tích học tập với nụ cười hài lòng của cô nhưng lòng ấm
ức lắm. Nó nghe bên dưới cứ xì xào: “Đứt quần”. Nó biết từ đây, nó
sẽ có một tên gọi mới, giống như “gián hôi” và “khùng”.
LAM THANH
Nó là Lam Thanh. Mẹ đặt tên nó là Lam Thanh, cái tên vừa điệu,
vừa nhuốm màu xanh ngăn ngắt. Chắc mẹ là một nhà tiên tri nên
mới đặt cho nó một cái tên giống y hệt cái tính của nó thế. Kì lạ lắm,
nó thích tất tần tật những cái gì thuộc về màu xanh! Và không khó để
nhận ra nó trong đám bạn cùng chơi. Cứ để ý thấy đứa con gái nào
kẹp một cái kẹp mái màu xanh, buộc tóc sau bằng một dây ruy-băng
màu xanh, đeo chiếc vòng nhựa màu xanh và đôi giày màu trắng
cũng phải xen lẫn những sọc trang trí màu xanh… Nhiều khi, mấy
đứa bạn trêu:
– Nhìn xanh lè từ trên xuống dưới như… ma!
Nó chu mỏ cãi lại:
– Không dám đâu, giống cô tiên xanh trong truyện cổ tích mà.
Mấy đứa bạn sẽ bật cười ha hả. Ừ, thì tụi nó cũng giống Lam thôi,
cũng yêu thích một màu nào đó và trang bị cho mình nhiều thứ có
màu sắc ấy như đồ cột tóc, quần áo, giày dép… Mà hình như, bọn
con gái thường thích màu hồng nhiều hơn. Cho nên, việc nó thích
màu xanh đã làm nó khác biệt hơn đám bạn gái cùng chơi.
Phía trước sân nhà nó có trồng rất nhiều cây, cả một vườn đều
xanh um cái màu mà nó thích. Sáng nay, một vài cây trong vườn đã
nở hoa. Những đoá hồng xoè cánh hoa đỏ thắm, những bông mười
giờ phơn phớt hồng, cái màu hồng mà đám bạn gái của nó rất thích.
Vậy mà, khi ngắm vườn hoa của mình, nhìn những màu sắc lạ ấy
xen lẫn trong cái màu xanh mởn của lá, nó không vui. Bởi nó chỉ
thích duy nhất một màu: XANH! Mẹ bảo nó là con bé bướng bỉnh vì
nó có cái trán cao thật cao. Nó cười hì hì:
– Tên con là Lam Thanh mà mẹ, con yêu cái tên mẹ đặt sao mẹ
lại bảo con bướng bỉnh?
Mẹ lắc đầu ngán ngẩm vì nó ngang như cua bò mà lại rất lém lỉnh.
Sáng nay, chỉ có mỗi mình nó ở nhà. Nó cầm trên tay chiếc kéo và
lén lút bước ra vườn, trông nó y hệt một tên trộm. Khi nó nhấp kéo,
định cắt bỏ đoá hoa hồng to nhất trong vườn thì ngoài cổng, một
thằng con trai hét lên:
– Cậu định làm gì đó?
Nó giật mình, ngước lên nhìn, lúng túng như kẻ đang ăn vụng mà
bị phát hiện:
– Tớ… tớ...
– Cậu định phá hoại đó hả? Chậu hoa đẹp thế mà.
Thằng con trai vẫn oang oang nói.
– Tớ… tớ không thích nó.
– Sao không thích? Hoa đẹp thế cơ mà, cậu có bị gì không vậy?
– Bị gì là bị gì? Tớ không thích cái màu hồng này. Tớ chỉ thích
màu xanh thôi, hiểu không, đồ ngốc. Mà cậu là ai lại vào đây hét
toáng lên thế, vườn hoa này là của tớ mà.
Nó nói một hơi một lèo làm thằng con trai tròn mắt, đứng ngẩn tò
te một hồi lâu rồi lắp bắp:
– Tớ… tớ… chỉ thấy chậu hoa đẹp mà cậu định phá nên tớ tiếc.
– Tớ chỉ thích màu xanh.
– Thì có khó gì đâu. Biến nó thành màu xanh dễ mà.
Thằng con trai bày cho nó cách tưới hoa bằng nước pha màu
xanh, vậy mà linh nghiệm thật, chậu hồng của nó đã nở ra những
đoá hoa hồng xanh. Chắc thằng con trai là một thiên tài phát minh.
Nó mỉm cười.
NÀNG TIÊN TÍ HON
Anh Bin cười sặc sụa khi nó thông báo một tin quan trọng. Chẳng
là cô hướng dẫn đội kịch ở nhà văn hóa quận vừa giao cho nó vào
vai “nàng tiên tí hon”. Niềm mơ ước hóa thân thành một trong các
nàng tiên có cánh đã thành hiện thực. Nó sẽ chọn bộ áo màu xanh
cỏ mà trong trí tưởng của nó, nàng tiên mặc áo màu xanh cỏ luôn có
nụ cười tươi nhất. Vậy mà anh Bin hễ cứ nghe nó khoe về nàng tiên
tí hon màu xanh là lại cười chế giễu làm nó bực bội. Nó tức muốn
phát khóc. Anh Bin chẳng hiểu gì cả. Nàng tiên tí hon thường xuất
hiện trong giấc mơ của nó. Nhất là những tối mẹ ru giấc ngủ bằng
những câu chuyện cổ tích. “Xứ sở thần tiên” trong giấc mơ của nó
tuyệt đẹp. Bảy nàng tiên tí hon với những đôi cánh bé xíu bay chập
chờn giữa một cánh đồng hoa sặc sỡ sắc màu. Nàng tiên màu xanh
tay mang một giỏ đầy hoa vàng í ới gọi các chị em tìm nơi hứng
những giọt sương tinh khiết nhất. Nó thường hay kể cho mọi người
nghe và ai cũng tin là có một sứ xở tuyệt diệu như thế ở một nơi xa
lắm. Chỉ có những đứa trẻ ngoan mới được các nàng tiên dẫn đường
đưa đến. Vậy mà mỗi anh Bin bướng bỉnh là bảo nó xạo. Anh thường
cười khi nó nhắc đến các nàng tiên, anh không tin. Nó hỉnh mũi nhìn
anh:
– Vì anh không ngoan nên các nàng tiên không thèm đưa anh đi.
Anh Bin chau mày:
– Nó không có thật! Toàn tưởng tượng!
– Không phải tưởng tượng. Em sắp được vào vai nàng tiên tí hon
nè. Hôm đó em diễn, anh phải đi. Anh sẽ thấy xứ sở thần tiên đẹp
như thế nào.
– Ha ha… Em mà vào vai tí hon à? Em mập như cái lu, không ai
cho em vào vai đó đâu.
Vậy là giận. Nó giận anh Bin nhiều lắm. Anh đã không tin là có
một xứ xở thần tiên, lại còn hay trêu nó… mập như cái lu. Nó không
thèm nhìn mặt anh Bin nữa, nó sẽ cho anh thấy, nó vào vai nàng tiên
tuyệt như thế nào.
Ngày hội diễn kịch thiếu nhi thành phố, nó nói với anh Bin, nếu
anh Bin không tin có “Xứ sở thần tiên” thì đừng đi xem, không tin nó
vào vai nàng tiên tí hon có nụ cười tươi nhất thì đừng có đến, nó
ghét anh Bin lắm. Anh Bin quay ngoắt đi, bảo:
– Ừ, không thèm, ở nhà đọc truyện.
Buổi diễn hôm đó, đội kịch của nó giành giải nhì cấp thành phố.
Vui nhất là bạn bè khán giả thích vây quanh các nàng tiên tí hon xin
chụp hình. Các bạn ấy ai cũng tin vào điều mà nó đã tin. Nó cười thật
tươi và nói với các bạn:
– Những đứa trẻ ngoan luôn được các nàng tiên tí hon dẫn đường
vào chơi ở xứ sở thần tiên.
Các bạn nhỏ tự dưng đều có ý định giống nhau là phải làm nhiều
việc tốt, phải thật chăm ngoan để được các nàng tiên đưa đi chơi.
Chợt anh Bin xuất hiện và đòi… chụp hình với nó. Mắt nó xoe tròn
nhìn anh. Anh gãi gãi đầu:
– Em diễn hay và cười đẹp lắm.
Nó nheo mày thích thú trước lời khen tặng.
– Mà… sao các nàng tiên, nàng nào nàng nấy cũng mập như cái
lu vậy? Anh tưởng chỉ có mỗi mình em mập thôi…
Nó gào lên khi nghe anh Bin nói câu đó. Nhưng ngay lập tức, một
bó hoa màu vàng dành tặng riêng cho nàng tiên mặc áo màu xanh đã
xoa dịu nó. Hai anh em nó nghiêng đầu vào nhau cười tươi rói, một
ánh đèn flash sáng lên. Chắc là anh Bin đã tin là có một xứ xở đẹp
tuyệt vời với những đôi cánh của các nàng tiên tí hon bay dập dờn
như cánh bướm.
MÓN NEM CỦA NỘI
Nội từ quê lên chơi. Vậy là hè này, nó có thêm người để thủ thỉ,
không còn suốt ngày vờn với mấy con mèo nữa. Nó thương nội nhất
mà. Nhưng nội ít lên thăm nó lắm. Hai ba năm nội mới ghé nhà nó
một lần. Mà lần nào nội cũng ở chừng hai ba tuần rồi về. Nội nói
ngoài quê còn cả mảnh vườn rộng ơi là rộng nội phải chăm sóc. Nội
mà đi, vườn sẽ mọc đầy cỏ, cây cối sẽ héo queo. Nó nghe nội than
thở, nó nắm lấy bàn tay nhăn nheo của nội, phụng phịu nói:
– Nội yên tâm đi ha, con sẽ giúp nội nhổ cỏ nè, tưới nước cho cây
nè.
Nội nhai trầu móm mém, nắm trọn bàn tay nó vào lòng bàn tay
mình, bảo:
– Di của nội ốm tong teo vậy, sức đâu mà làm.
– Cháu làm được mà. Ở nhà cháu cũng giúp mẹ làm được nhiều
việc lắm, như quét nhà nè, lau nhà nè, rửa chén nè…
– Di giỏi quá. Nhưng biết đến bao giờ bố mẹ mới cho Di về chơi
với nội chứ?
Nó tiu nghỉu. Ừ, phải rồi, biết đến bao giờ nó mới được bố mẹ cho
phép về quê chơi. Bố mẹ đi làm suốt ngày, hè cũng đi làm nên đâu
có thể đưa nó về quê. Mà không về quê thì nó đâu có giúp nội chăm
sóc cái mảnh vườn rộng đó được chứ. Nội thấy nó buồn buồn liền an
ủi:
– Con không biếng ăn nữa thì bố mẹ sẽ cho con về quê chơi với
nội.
Nó chớp chớp mắt hỏi lại:
– Thật không nội?
– Thật, nội nói với bố mẹ con rồi.
Nó reo lên, ô là la thích quá, rồi nó hôn vào má nội như ngày nó
còn bé vẫn thường làm khiến cho nội cười ngặt nghẽo.
Nó thích nhất là món nem rán nội làm. Nội làm nem ngon lắm,
chiếc nem giòn tan khi cắn vào, còn nước mắm thì chua chua ngọt
ngọt, ăn với cơm không còn thấy ngon huống chi là với món nem của
nội. Buổi chiều thấy nội bày đồ dưới bếp và ngồi cuốn nem, nó chạy
lại nhanh nhảu lấy một cái bánh tráng rồi nói:
– Con làm nữa nha nội.
Nó thoa nước trong chén lên bánh tráng và cho nhân vào. Trông
thấy nó làm, nội hài lòng lắm. Nhưng cuốn nem của nó gói xong,
nhão nhoẹt nước và rớt nhân ra ngoài. Nó bặm môi cố nhét nhân trở
vào bên trong vỏ bánh. Nội cười hiền, đưa cho nó một cái bánh tráng
khác, bảo:
– Con gói thêm một lớp nữa. Nhân nội làm ướt lắm, con thoa
nước lên bánh ít thôi.
Nó xoe tròn mắt, chăm chú gói cái nem đầu tiên. Cuối cùng cái
nem của nó cũng hoàn thành nhưng mà… tròn quay à. Nội nhìn cuốn
nem lại được một phen cười.
– Con ốm nhom ốm nhách mà cuốn cái nem nhìn thèm quá.
Nó chống chế:
– Con ăn cái nem này để mau mau được về quê với nội mà. Con
sẽ chăm sóc vườn cho nội được lên thành phố chơi với con lâu hơn.
– Con về quê thì nội lên thành phố chơi với ai nữa?
Nội nói nó mới chợt nhớ ra, cười hì hì. Phải rồi, nội cũng phải ở
quê thì nó mới gặp được nội chứ. Nhưng nó chỉ muốn nội ở thành
phố lâu lâu một chút thôi. Mà nội cứ lo cái mảnh vườn của nội, nên
chỉ lên chơi với nó có tí tẹo ngày rồi về. Khi nội về, nó lại thèm mấy
món ăn nội nấu, nhất là món nem. Không có nội, nó biếng ăn lắm.
Nội biết thế nên bảo bây giờ sẽ dạy nó cách làm mấy món ăn mà nó
thích. Nó cười tít mắt. Lại hôn chùn chụt vào má nội.
BÍ MẬT QUÊ NỘI
Hè này Nhóc được theo bác Ba về quê nội chơi. Quê nội xa lắm,
tít tận ngoài Bắc cơ, Nhóc phải ngồi xe lửa hơn hai ngày mới tới
được nhà nội. Xe lửa chạy xình xịch còn lòng Nhóc thì háo hức, tim
đập thình thịch không kém gì âm thanh của tiếng xe lửa đang chạy.
Nhóc quay sang bác Ba hỏi đủ thứ chuyện về quê nội. Nó là một đứa
rất giỏi tưởng tượng nên khi nghe bác Ba kể, trong đầu nó bắt đầu
hình dung, cộng thêm những gì nó đã được học trong những bài tập
đọc thì quê nội với nó đúng là chẳng có gì xa lạ cả.
Xuống ga xe lửa, dọc đường đến nhà nội, Nhóc trông thấy lũy tre
làng, nó reo lên thích thú. Nó nói với bác Ba cái đó nó đã từng biết.
Nó trông thấy những người nông dân đang đánh trâu trở về nhà sau
một ngày làm đồng. Nó nói với bác Ba cái đó nó cũng đã từng biết.
Nó trông thấy đường làng bằng đất, không trải nhựa phẳng băng như
đường nhà nó mà đường làng lại quanh co uốn éo, nó gật gà gật gù
nói với bác Ba, nó biết luôn. Bác Ba xoa đầu nó, cười khà khà:
– Nhóc mới về lần đầu, sao cái gì cũng biết hết, giỏi vậy ta.
Nó lúng liếng, nheo mắt tinh nghịch:
– Bác mới kể con nghe mà. Hi hi…
– Nhưng còn cái này rất thú vị mà con không biết.
– Cái gì vậy bác?
– Bí mật, trời mà đổ mưa thì hay, hay lắm… Bác Ba nói đến đó rồi
bật cười. Mặc cho nó gặng hỏi, bác vẫn cứ giấu không chịu nói. Làm
cho nó thầm cầu trời mưa xuống để xem có chuyện gì.
Quê nội trời đổ mưa, mưa suốt từ đêm qua đến giờ, mặt đất bắt
đầu nhão nhoét. Nhóc hớn hở trong lòng vì lời cầu nguyện của nó đã
thành hiện thực. Nó đang ngồi trong nhà thì nghe tiếng gọi của thằng
anh họ bằng tuổi ở đâu tít ngoài vườn, nó chạy ra. Nhưng vừa bước
được vài bước khỏi nhà thì nó trượt chân té cái oạch. Nó lồm cồm
ngồi dậy, ngước mắt nhìn thì thằng anh họ của Nhóc xuất hiện trên
chiếc cà kheo và cứ liên tục nhúc nhích hai chân để giữ thăng bằng.
Anh nhìn nó cười sặc sụa:
– Sao Nhóc như ma lem vậy? Mới vừa chụp ếch à?
Nó lúng túng.
– Ở đây vào mùa mưa, Nhóc phải di chuyển bằng cà kheo nếu
không là cứ chụp ếch hoài luôn đó. Đường trơn lắm, y như có mỡ
vậy.
– Đi cà kheo? Em tưởng cà kheo là một trò chơi dân gian thôi
chứ.
Anh họ cười hì hì, lắc đầu. Vậy là Nhóc không biết rồi. Ngoài lũy
tre, con trâu, đường làng… thì quê nội của Nhóc nổi tiếng với hình
ảnh người ta di chuyển bằng cà kheo vào mùa mưa. Hèn chi bác Ba
cứ bí mật bảo về quê nội mà gặp mưa đi rồi sẽ biết.
Ngoài ngõ, mấy thằng bạn cùng xóm đang gọi nhau rủ rê ra đồng
thi chạy bằng cà kheo. Nhóc thấy cả chục thằng con trai, đứa nào
cũng cao hơn với hai thân tre nhấp nhô trong tay. Thằng anh họ
ngoái lại bảo đến chiều sẽ đấu với chúng rồi quay sang hỏi nó:
– Em đi cà kheo được không?
Nó lắc đầu. Thằng anh họ mỉm cười.
– Dễ lắm, anh sẽ tập cho em. Đến chiều là có thể thi… đi cà kheo
với bọn chúng rồi. Còn thi chạy thì em phải ở đây đến hết mùa hè để
học thôi.
Nhóc gãi gãi đầu.
– Năm sau em lại về mà.
Anh họ cười cười, bảo nó là nhất định thế nhé, phải về đấy, không
được hứa lèo.
Khi Nhóc đã tập tễnh đi được cà kheo rồi, nó gặp bác Ba và nói,
quê nội vào mùa mưa, cái đó nó cũng đã biết. Bác Ba cười khà khà,
xoa đầu nó, lại khen: “Giỏi vậy ta!”
BƯỚM ĐỎ
– Một con bướm này, năm con bướm này… chín con bướm này…
la là lá la…
Chị An nghe tiếng Na hát, chị lọ mọ đi lại chỗ nó, khe khẽ hỏi:
– Bướm ở đâu vậy mà nhiều Na?
Na vội vã gấp cuốn tập của mình lại, lúng túng.
– Dạ… dạ… ở ngoài vườn.
Chị An mỉm cười, chị bảo nó kể cho chị nghe về những đôi cánh
đầy màu sắc của những chú bướm. Có lẽ loài bướm là loài đẹp nhất,
cánh nó có đủ thứ màu pha trộn. Với lời kể của Na, chị An lại tha hồ
mà tưởng tượng. Chị An là người kém may mắn. Khi lên bảy, đôi mắt
chị đột nhiên mờ dần rồi mù hẳn. Chị không còn thấy gì nhưng chị rất
thích những màu sắc. Nó say sưa kể về bướm vàng, bướm trắng,
bướm đen rắc trên mình những bụi phấn lấm tấm sắc màu tạo thành
những hình tròn viền cánh bướm… Đột ngột, nó dừng lại vài giây rồi
tiếp tục:
– Có cả bướm đỏ nữa, toàn thân nó chỉ có một màu đỏ duy nhất.
Không thấy chị nói gì, chiếc miệng xinh xinh của chị cứ nhoẻn
cười. Chắc là chị đang hình dung trong đầu những về những chú
bướm mà nó vừa kể. Nó nhìn chị thật lâu, bẽn lẽn hỏi:
– Mà chị ơi, chị có thích sờ một con bướm không? Em sẽ bắt
chúng tặng cho chị. Có nhiều lắm…
Chị An vội vã ngăn nó lại.
– Không được Na ơi. Bướm phải bay lượn trong vườn hoa thì mới
đẹp. Mà có bướm toàn thân màu đỏ thiệt không em?
– Có chứ chị. Chị xòe tay ra đi.
– Em định làm gì?
– Tặng chị một con bướm đỏ.
Chị An lắc đầu nguầy nguậy.
– Không được đâu Na, bướm là loài tự do bay lượn, em bắt
chúng, chúng sẽ chết vì buồn…
Na cầm tay chị, đặt vào lòng bàn tay chị một con bướm đỏ:
– Đây nè chị, con này khô queo rồi.
Chị An cầm con bướm trong tay, run run rờ lên cánh bướm mỏng.
– Nó chết thật rồi hả em?
– Không chị ơi. Con bướm này không bao giờ chết cả vì toàn thân
nó màu đỏ mà.
Mặt chị nhăn lại vì chưa hiểu ý Na. Na cười thích thú:
– Bướm này là em làm đó. Làm từ hoa phượng. Còn bướm ngoài
vườn, cánh toàn bụi phấn không à, mẹ bảo bụi phấn của bướm độc
lắm, không chơi được.
Chị lắp bắp:
– Hoa phượng…
– Đúng rồi chị, cánh của hoa phượng y như cánh bướm ấy, chỉ
cần ghép hai cánh lại và gắn thêm hai cái râu là thành một con
bướm. Sau đó bỏ vào giữa cuốn tập ép khô.
Na hào hứng kể cho chị An nghe về những con bướm làm từ cánh
hoa phượng đỏ. À, kể về hoa phượng đỏ thường nở vào mùa hè nữa
chứ, chị chưa nhìn thấy hoa phượng bao giờ mà. Từ lúc phượng nở,
nó đã nhặt hoa và mang về ép thành bướm như thế nào. Bây giờ
trong vở nó có rất nhiều, rất nhiều bướm có màu đỏ. Nó mang khoe
chị. Nó thì thầm:
– Em sẽ làm thật nhiều bướm để mỗi ngày em mang tặng chị một
con bướm đã khô.
Chị ôm cuốn tập của nó vào lòng, cười hạnh phúc.
– Cám ơn Na nhé. Chị thích lắm!
LEO DỪA
Hoàng ở thành phố về. Hoàng hơn Bách hai tuổi, vậy mà trông nó
cứ y như con mèo, còn Bách hẳn nhiên là con hổ. Hơn hai tuổi
nhưng vẫn phải gọi Bách bằng anh! Không phải là sợ cái vóc người
to lớn của Bách mà Hoàng gọi thế đâu nhé, mà vì Hoàng là em họ.
Hoàng về, Bách cũng thích lắm, vì Hoàng đem từ thành phố về nhiều
cái trò mà Bách chưa từng biết. Nhiều trò chơi và những thứ đồ mới
tinh, màu mè trông thích mắt. Mấy đứa cùng xóm nhìn vào thì cứ tặc
lưỡi kh...
LÊ LIÊN
Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
TẠM BIỆT “ĐẠI CA”
Thằng Lượm vừa bắt được một em dế lửa “chiến” lắm. Em dế của
nó toàn thân màu vàng nâu và to khủng khiếp, to bằng ngón tay cái
của nó chứ không ít. Thằng Lượm mở hộp diêm, ngắm hoài em dế.
Nó cho em dế ăn những ngọn cỏ tươi non nhất và uống nước bọt
của nó. Em dế ăn uống no say bất ngờ gáy lên ren rét làm nó bật
cười. Nó chắc trong đầu rằng nếu mang em dế này đi đá thì con dế
than bách chiến bách thắng của thằng Năm thật đúng là phải… xách
dép. Nó hí hửng. Nó ngó qua hàng rào nhà thằng Năm, lớn tiếng gọi:
– Năm ơi, chiều nay mày đem con “Đại Ca” của mày qua làm mồi
cho con “Đế Vương” của tao nhé.
Thằng Lượm cười hề hề. Thằng Năm đang bứt mớ mồng tơi để
chiều nấu canh tôm khô ngoài vườn ngóng cổ hỏi lại:
– Ủa, “Đế Vương” của mày chẳng phải đã “ngoẻo củ tỏi” khi đấu
với con “Bá Tước” của thằng Cò rồi mà?
– Tao mới túm được một em “Đế Vương” khác, răng cứng càng
bự. Em này bảo đảm xứng danh đế vương!
Thằng Năm gật gật đầu. Nhớ đến con “Đại Ca” đệ nhất thiên hạ
của mình. Bọn trong xóm đứa nào cũng nể con “Đại Ca” của thằng
Năm hết. Con “Đại Ca” là một kẻ bách chiến bách thắng mà. Hiện giờ
trong tay thằng Năm giữ bao nhiêu danh hiệu “chủ soái” là nhờ vào
con “Đại Ca” ấy. Con “Đại Ca” còn được đem đi chiến đấu ở mấy
xóm khác và liên tục giành danh hiệu “vô địch”. Nghĩ đến đó, thằng
Năm cười khoái chí. Nó chạy vào nhà, đem con “Đại Ca” ra và ngồi
ngắm nghía. Thêm cho “Đại Ca” mấy cọng cỏ non. Rồi nó chạnh lòng
khi nhìn thấy con “Đại Ca” có dấu hiệu lảo đảo. Nó biết sức con “Đại
Ca” qua mấy trận chiến đấu liên tục đã yếu lắm rồi, chắc là không thể
chiến đấu được nữa.
– Ê Năm, sao mậy?
Thằng Năm ngó ra ngoài cửa, thấy thằng Lượm tay cầm hộp
diêm, nhìn nó cười hềnh hệch rồi hỏi:
– Chiều chiến không?
– Thôi, để bữa khác.
– Mày sợ à?
Nói rồi thằng Lượm tiến lại, mở bao diêm ra khoe con “Đế Vương”
khổng lồ của mình:
– Càng to răng cứng nha mậy, nhìn là đủ sợ, đố con “Đại Ca” của
mày dám nhào vào.
– “Đại Ca” của tao là vô địch, nó chưa biết sợ đối thủ nào.
– Nhưng nó phải rụt râu trước con “Đế Vương” này của tao.
– Còn khuya!
– Cứ để đá một trận rồi biết. Chiều nay nha mậy.
Thằng Lượm lại hơ hớ cười. Nó bỏ đi để lại trong đầu thằng Năm
đủ thứ ngổn ngang. Có nên cho con “Đại Ca” ra trận hay không, sức
nó có vẻ yếu rồi. Mà con “Đế Vương” của thằng Lượm đúng là lực
lưỡng. Nếu đấu trận này, e rằng “Đại Ca” của nó chết mất thôi.
Chiều, đúng hẹn, thằng Năm lò mò ra chỗ đồng cỏ, nơi mà bọn trẻ
trong xóm thường tổ chức các cuộc đấu dế. Vừa đến nơi nó đã trông
thấy thằng Lượm hênh hoang khoe con “Đế Vương”. Mấy đứa bạn
xúm xuýt lại mắt tròn mắt dẹt nhìn cái màu vàng nâu bóng nhẫy của
con “Đế Vương” mà thèm thuồng. Vừa trông thấy thằng Năm, thằng
Lượm hất hàm:
– “Đế Vương” của tao đã sẵn sàng và hăng lắm rồi này. Bỏ “Đại
Ca” của mày ra.
Thằng Năm tiu nghỉu.
– “Đại Ca” mất rồi. Trưa nay cho nó ăn xong, tao quên đóng hộp
diêm, nó trốn mất rồi.
Mấy đứa xung quanh lao nhao. Chúng nó tiếc rẻ con “Đại Ca”
bách chiến bách thắng của thằng Năm. Vậy là trận chiến với “Đế
Vương” coi như hủy. Thằng Lượm cũng tức tối vì em dế của mình
mất đi một đối thủ đáng gờm. Đám đông giải tán. Có đứa hẹn sẽ đi
bắt một em dế ngang tài ngang sức với con “Đế Vương” để cho ra
trận. Thằng Năm lủi thủi trở về nhà, nó mở bao diêm ra, ngắm “Đại
Ca” lần cuối rồi thả “Đại Ca” đi. Con “Đại Ca” nhảy phóc lên, cất tiếng
ren rét như chào tạm biệt người chủ tốt bụng.
AI CHIẾN THẮNG?
Lâm đặt cái mô hình trận chiến của hải tặc lên bàn, hất mặt với
đám bạn, tự hào khoe:
– Phải cực lắm tớ mới hoàn thành xong cái này.
Đám bạn nhìn cái mô hình trầm trồ thán phục. Chiếc tàu chiến
hoành tráng với ngọn cờ đen in hình đầu lâu. Trên tàu là những tên
hải tặc đội nón lệch, có tên bị chột một mắt nữa chớ. Trông tuyệt đẹp,
hệt như là tàu hải tặc thật được thu nhỏ.
Long từ đâu chen vào, cãi:
– Cái này Long vừa lắp ghép xong tối qua. Lâm nói xạo.
Lâm đỏ mặt:
– Xạo gì hả? Tối qua chính anh đã thức nguyên đêm làm.
– Không, là em thức chứ.
Vậy là có một trận cãi nhau ầm ĩ. Hai đứa nó tranh công nhau việc
hoàn thành cái mô hình ấy. Hai anh em Lâm và Long sinh đôi, giống
nhau như hai giọt nước, tính tình cũng giống nhau và chẳng đứa nào
chịu nhường đứa nào. Vì thế, chuyện khoe chiến công hoàn thành
tàu hải tặc đã làm chúng bất hòa với nhau. Lâm gào lên:
– Tên hải tặc này là do anh lắp vào.
Ngay lập tức, Lâm tháo tên hải tặc ra khỏi mô hình. Long cũng
không chịu nhường:
– Tên thuyền trưởng chột mắt này là em lắp vào.
Ngay lập tức, mô hình tàu hải tặc đã mất tên thuyền trưởng chột
mắt.
Cứ như thế, từng bộ phận của con tàu đã bị hai anh em nó tháo
bỏ, tất cả trở lại như ban đầu, những mảnh ghép rời rạc. Hai anh em
nó bực dọc, hằn học với nhau suốt buổi. Đám bạn tiếc rẻ cái mô hình
cầu kì ấy. Nếu mà bỏ công ra lắp ghép chắc cũng tốn bộn thời gian.
Vậy mà lắp xong lại bị phá bỏ như thế. Đúng là tiếc quá mà. Hai anh
em nó cũng lạ, nhịn nhau một tí có sao đâu, vậy mà làm ầm mọi
chuyện lên.
Mẹ phát hiện ra hai anh em nó giận nhau. Mẹ nghiêm mặt, mắng:
– Anh em yêu thương nhau không hết, đằng này không đứa nào
thương đứa nào. Từ nay cho mỗi đứa ở một chỗ nhé.
Long lấm lét nhìn anh nó. Lâm vờ ngó lơ một lát rồi quay sang nói
với mẹ:
– Vậy mẹ mua thêm một cái mô hình vậy nữa. Của ai người đó tự
lắp ghép lấy. Xem ai làm nhanh hơn và đẹp hơn.
– Nhanh nhất vẫn là hai anh em cùng làm. Đẹp nhất vẫn là hai
anh em cùng hợp sức lắp ghép một cái mô hình.
– Con muốn so xem ai thắng mà.
– Muốn biết ai thắng, hai anh cứ cùng lắp lại cái mô hình đó đi.
Lâm và Long ban đầu không chịu nhưng mẹ bảo cứ làm xong đi,
mẹ sẽ có cách cho chúng phân định thắng thua nên hai anh em cùng
gật đầu. Sau khi mô hình trận chiến của các hải tặc được hoàn
thành, chúng làm theo lời mẹ, mang mô hình đó đem khoe với đám
bạn. Đám bạn bu quanh, lại mắt tròn mắt dẹp, lại trầm trồ và thích thú
với cái mô hình. Lâm và Long cùng tự hào khoe:
– Hai anh em tớ cùng làm đó, nhanh lắm, trong vòng ba ngày là
đã làm xong… Có tiếng một đứa ồ lên:
– Nhanh vậy sao, ít nhất cũng bảy ngày chứ?
– Không, ba ngày thôi. Cách đây ba ngày chúng tớ đã tháo nó ra,
nhớ không?
Lại tiếng một đứa nữa:
– À, nhớ rồi! Nhưng cái này có vẻ đẹp hơn lần trước.
Mấy đứa khác đồng thanh: “Đúng rồi! Đúng rồi!”. Nghe thế, hai
anh em nó cười tít mắt, mũi phồng lên như quả bóng. Vậy là hai anh
em nó đã… cùng chiến thắng! Không cần mua thêm một mô hình
nào nữa để phân tài cao thấp, phải không mẹ?
KẾ HOẠCH ĐỔ VỠ
Hưng bước vào lớp, vẻ mặt nó tỏ ra quan trọng. Nó lục cặp, lấy ra
những mảnh kim loại vàng óng ánh, nó bày tất cả lên bàn. Rồi nó
cầm một mảnh chẳng rõ hình thù, nhiều góc cạnh lên, nó nhìn lom
lom mảnh kim loại, lật qua trái, lật qua phải. Mấy đứa bạn bắt đầu tò
mò, bu quanh nó, nhốn nháo hỏi. Nó vẫn im lặng, soi mảnh kim loại y
như một nhà bác học đang nghiên cứu một hiện tượng lạ. Trông thấy
thế, đám bạn nó càng tò mò hơn. Thằng Tuấn thò tay lượm đại một
mảnh kim loại trên bàn để xem, nó ngước mắt nhìn, la oai oái:
– Bỏ xuống! Không phải trò chơi đâu.
– Không phải trò chơi thì là gì? – Thằng Tuấn kênh mặt hỏi.
Nó hất cằm, giơ mảnh kim loại đang xem cho đám bạn nhìn rõ:
– Xác một chiếc đĩa bay của người ngoài hành tinh đó.
Đám bạn trố mắt, há hốc miệng, có đứa còn lắp bắp lặp lại lời nó
vừa nói. Nó gật gù:
– Tụi mày biết không, đêm qua, lúc đó khoảng hơn hai giờ, tao
vừa ngái ngủ vừa đi vệ sinh thì thấy có một ánh sáng chói lóa bay với
tốc độ kinh hoàng lướt qua mặt. Tao dụi mắt và tỉnh ngủ. Ngay lập
tức, tao trông thấy ánh sáng ấy đâm sầm vào cột nhà và âm thanh
lẻng kẻng vang lên. Lớn đến độ mẹ tao cũng nghe thấy và mắng tao
một trận.
Nó nuốt nước miếng, đẩy gọng kính kể tiếp:
– Sau đó, tao lại chỗ cột nhà và phát hiện ra những mảnh kim loại
này. Tao tin chắc đây là xác đĩa bay.
– Thế mày có thấy người ngoài hành tinh không? – Thằng Tuấn
hỏi.
– Không, có lẽ họ đã kịp trốn rồi. Với lại, cái đĩa bay nhỏ thế này,
chắc họ cũng chỉ to bằng con thằn lằn thôi.
Mấy đứa con gái mắt chữ A, miệng chữ O khi nghe Hưng nói.
Thằng Tuấn ngoắt tay.
– Mày đừng có xạo, tưởng lừa được bọn tao à?
Hưng nghiêm mặt:
– Những gì tao nói là sự thật. Không tin mày cứ nhìn những mảnh
tao nhặt được từ xác đĩa bay này và hỏi mẹ tao xem có đúng hôm
qua đã nghe thấy tiếng âm thanh lẻng kẻng rất lớn không thì biết liền
à.
Nhìn vẻ mặt quan trọng như vậy, thằng Tuấn ngờ ngợ nhưng đã
tin phần nào. Nó lấy một mảnh kim loại lên ngắm nghía. Đúng là
mảnh kim loại lạ thật. Óng ánh vàng như màu chiếc lư đồng vừa
được đánh bóng. Thằng Tuấn chớp mắt liên tục, chắc là nó tin thằng
Hưng sái cổ rồi.
Thầy vào lớp, đám đông tản ra nhanh chóng. Thằng Tuấn là đứa
nhiều chuyện, lớp chưa kịp ổn định, cái miệng nó đã oang oang:
– Thầy ơi, có một tin chấn động, một phát hiện vĩ đại.
Thầy ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Tuấn. Còn thằng Hưng thì mặt
mày tái mét. Thằng Tuấn bắt chước điệu bộ của thằng Hưng ban
nãy, nó cầm mảnh kim loại giơ lên:
– Thưa thầy, bạn Hưng vừa phát hiện ra xác chiếc đĩa bay của
người ngoài hành tinh.
Vừa nghe câu đó, Hưng giật nảy mình. Còn thầy tròn mắt. Thầy
lấy mảnh kim loại từ tay Tuấn xem xét rồi quay lại hỏi Hưng:
– Có đúng là em phát hiện ra vật lạ này?
Hưng lúng túng:
– Dạ…
– Em quên tháng ba có ba mươi mốt ngày à? Mai mới là ngày Cá
tháng tư mà.
Cả lớp vỡ lẽ cười rộ lên, thằng Hưng bẽn lẽn đỏ mặt còn thằng
Tuấn tiu nghỉu.
SUỴT! BÍ MẬT NHÉ!
Buổi tối, sau khi học bài xong, Cường đến bên mẹ, vẻ mặt lúng
túng:
– Mẹ ơi, bạn Yến ngồi cùng bàn với con đã giận con rồi.
– Tại sao bạn lại giận con?
– Con... con... - Cường gãi đầu.
– Con chọc ghẹo bạn à?
– Con... con... đã giật tóc bạn Yến và làm cho bạn ấy ngã...
– Sao con lại làm vậy?
– Do bạn Hòa yêu cầu, tụi con chơi trò “Tôi bảo...”. Giờ con phải
làm sao hả mẹ?
– Con phải xin lỗi bạn Yến thôi.
– Con đã xin lỗi rồi nhưng bạn ấy cứ khóc hoài. Bạn ấy là tiểu thư
mít ướt của lớp con mà.
– Thế thì con không nên chỉ xin lỗi bằng miệng.
– Vậy...
Mẹ nheo mắt rồi thì thầm với Cường. Suỵt! Bí mật nhé! Cường
được mẹ chỉ cho chiêu làm hòa với bạn Yến, nó thích thú, cười tít
mắt.
∗∗∗
– Chiếc áo len của cậu đẹp thật! - Cường nói và nó đã cười rất
tươi.
Yến ngước lên nhìn Cường. Một giây sau đó, Yến quay ngoắt đi,
không thèm quan tâm. Yến lấy một viên phấn, chia ranh giới trên
mặt bàn. Vậy là tiểu thư mít ướt vẫn còn đang rất giận nó. Nó khều
khều vai Yến, cố gắng bắt chuyện như thường ngày:
– Mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái, cậu nhỉ?
Yến giả vờ không nghe. Yến khều nhỏ Hoa ngồi phía trước để
nói chuyện.Yến làm lơ Cường. Nó tiu nghỉu nhìn Yến và Hoa đang
rôm rả trò chuyện với nhau về mùa đông. Vẻ như Yến rất thích mùa
đông. Nó nghe Yến nói giọng tiếc rẻ:
– Phải chi mùa đông ở đây cũng có tuyết rơi như ở nước ngoài
thì hay biết mấy.
Nó thấy nhỏ Hoa cũng gật gật. Mùa đông và tuyết ư? Nó phải nói
điều này cho mẹ biết mới được.
∗∗∗
– Cậu có thích tuyết mùa đông không? - Cường hỏi và nó mỉm
cười nhìn Yến.
Yến nhìn lại nó, mắt xoe tròn.
– Tớ biết một nơi có tuyết rơi, tuyệt đẹp! - Nó tiếp tục nói.
– Thật không? - Yến thốt lên.
– Tất nhiên là thật!
– Ở đâu thế? Có xa lắm không?
– Không xa. Nhưng cậu phải mặc áo len vào đấy, không thì lạnh
lắm.
– Cậu mà nói dối tớ, tớ nghỉ chơi với cậu.
– Chẳng phải là mấy ngày qua, cậu đã...
Yến bụm miệng. Ờ ha. Hình như nhỏ đã quên chuyện nhỏ hứa
với lòng phải giận và nghỉ chơi Cường ra rồi.
∗∗∗
Cuối giờ học, Cường kéo tay Yến chạy vụt đi. Yến ngạc nhiên, la
oai oái. Nó sợ Yến không chịu đi cùng nên mới kéo Yến đi như thế,
chứ nhà nó cách trường có mấy bước chân đâu cần phải vội vã.
Cổng nhà nó mở ra, nó bắt Yến phải nhắm mắt lại để nó hô biến cho
tuyết rơi. Nó đếm một, hai, ba và... Yến mở mắt ra. Yến reo lên thích
thú. Đúng là những bông tuyết trắng rồi. Nó nhìn Yến, lúng túng:
– Tớ đền cho cậu chuyện lần trước đó. Cậu... còn giận không?
Cho tớ xin lỗi nha.
Yến lắc đầu:
– Hết giận rồi! Nhưng... tuyết không lạnh. Cậu nói dối tớ.
Nó gãi đầu:
– Tuyết giả mà. Là mẹ tớ giúp tớ làm đó.
– Cậu đã nói chuyện tớ giận cậu cho mẹ à?
– Ờ... ờ.... - Nó ngước mặt lên.
Mẹ nó đứng trên lan can nhìn xuống, làm động tác bí mật. Suỵt!
Im lặng nhé! Một đợt tuyết nữa rơi xuống. Yến nhảy cẩng lên reo
vui.
– Cường nè, tớ không giận cậu nữa đâu. Ngày mai vào lớp, tớ sẽ
xóa vạch phấn đi.
Nó hấp háy mắt, thì thầm cảm ơn mẹ. Ngày mai, nó cũng sẽ tặng
mẹ một món quà cảm ơn. Mà mẹ thích gì nhỉ? Suỵt! Biết rồi! Mẹ sẽ
rất thích bức tranh mùa đông, có tuyết trắng rơi. Học bài xong, nó
phải bí mật vẽ bức tranh ấy mới được.
BIỆT DANH
Quân là siêu quậy. Ở lớp, nó hay đầu têu những trò nghịch ngợm.
Lúc thì nó bắt gián, bỏ vào vỏ bao diêm, gói lại một cách cẩn thận rồi
tặng cho Hoa. Nó biết Hoa sợ gián nhất. Nó thấy Hoa nhận món quà
với vẻ hí hửng, nó tủm tỉm cười. Nó tưởng tượng ra cảnh mình sẽ
cười đến vỡ bụng khi Hoa nhìn thấy con gián lóp ngóp bò, hoặc con
gián đập cánh bay vèo vào người Hoa. Hoa sẽ la oai oái, sẽ nhảy
dựng lên. Nhưng khi Hoa mở “món quà” nó tặng ra, Hoa suýt chết
ngất, không còn sức để la. Mặt Hoa xanh lè. Nó hoảng hồn, cầm hộp
diêm ném vù ra khỏi cửa lớp. Hoa ngồi thở hổn hển một lúc mới
hoàn hồn. Cũng may là Hoa chưa có chuyện gì xảy ra. Nó không biết
là Hoa bị bệnh tim. Sau lần ấy, tuy nó không dám bắt gián dọa Hoa
nữa nhưng đi đâu nó cũng gọi Hoa bằng biệt danh “gián hôi”. Hoa
bực bội với biệt danh ấy lắm, vì rõ ràng Hoa sợ mùi hôi của gián mà
nó cứ gọi cái tên ấy khiến Hoa nhớ đến lũ gián hôi hoài. Rồi không
biết sao, mấy bạn cùng lớp cũng quen theo, gọi Hoa là “gián hôi”
luôn.
Không chỉ có mỗi Hoa bị Quân trêu chọc. Mà hình như nó cứ thích
ai là tìm cách ghẹo người đó. Hùng ngồi trên nó một bàn cũng bị nó
làm cho không yên. Hùng chăm học nhất lớp, cậu ấy đeo một cái
kính dày cộp và thường phát biểu đúng những câu hỏi của thầy cô.
Nó thích chọc Hùng vì ít khi nào Hùng méc cô về những trò quậy phá
của nó. Có lần trong giờ chào cờ, sau khi làm lễ xong và ngồi xuống
thì Hùng té oạch một phát, đau điếng. Thì ra Quân đã kéo chiếc ghế
ngồi của Hùng đi. Vậy mà Hùng làm thinh. Vào lớp, Quân lấy một tờ
giấy viết thật to: “Ta là thằng khùng” rồi dùng keo dán vào phía sau
lưng Hùng. Hùng lên bảng làm bài, cả lớp đều nhìn thấy dòng chữ ấy
và bật cười ngặt nghẽo, cô giáo cũng cười. Ai chẳng biết đó là trò
của Quân. Chỉ có Hùng là tội nghiệp, cứ ngơ ngơ ngác ngác không
biết chuyện gì mà mọi người cười rộ lên vậy. Hùng cứ nghĩ mình viết
sai chính tả. Ai ngờ khi cô xé mảnh giấy ra khỏi lưng nó, nó mới biết.
Quân bị cô trách phạt, nó gãi đầu gãi tai. Nhưng, từ đó, nó lại dành
cho Hùng một cái tên mới: “Khùng”.
Hôm nay sinh hoạt lớp, những cá nhân tiêu biểu được ghi tên lên
bảng. Quân tuy nghịch ngợm nhưng học hành cũng không đến nỗi
nào. Tuần qua nó là đứa có nhiều điểm mười nhất tổ. Hùng làm thư
kí viết số điểm mười đã đạt lên bảng. Đến tên của Quân, khi tổ
trưởng báo cáo:
– Đức Quần, tổng số điểm mười là năm…
Cả lớp đập bàn ình ình ôm nhau cười sặc sụa. Quân đỏ mặt, nó
nhìn lên bảng. Thì ra Hùng đã chơi khăm nó. Hùng thêm một dấu
huyền vào tên của nó, thành ra… Đức Quần. Quân được tuyên
dương thành tích học tập với nụ cười hài lòng của cô nhưng lòng ấm
ức lắm. Nó nghe bên dưới cứ xì xào: “Đứt quần”. Nó biết từ đây, nó
sẽ có một tên gọi mới, giống như “gián hôi” và “khùng”.
LAM THANH
Nó là Lam Thanh. Mẹ đặt tên nó là Lam Thanh, cái tên vừa điệu,
vừa nhuốm màu xanh ngăn ngắt. Chắc mẹ là một nhà tiên tri nên
mới đặt cho nó một cái tên giống y hệt cái tính của nó thế. Kì lạ lắm,
nó thích tất tần tật những cái gì thuộc về màu xanh! Và không khó để
nhận ra nó trong đám bạn cùng chơi. Cứ để ý thấy đứa con gái nào
kẹp một cái kẹp mái màu xanh, buộc tóc sau bằng một dây ruy-băng
màu xanh, đeo chiếc vòng nhựa màu xanh và đôi giày màu trắng
cũng phải xen lẫn những sọc trang trí màu xanh… Nhiều khi, mấy
đứa bạn trêu:
– Nhìn xanh lè từ trên xuống dưới như… ma!
Nó chu mỏ cãi lại:
– Không dám đâu, giống cô tiên xanh trong truyện cổ tích mà.
Mấy đứa bạn sẽ bật cười ha hả. Ừ, thì tụi nó cũng giống Lam thôi,
cũng yêu thích một màu nào đó và trang bị cho mình nhiều thứ có
màu sắc ấy như đồ cột tóc, quần áo, giày dép… Mà hình như, bọn
con gái thường thích màu hồng nhiều hơn. Cho nên, việc nó thích
màu xanh đã làm nó khác biệt hơn đám bạn gái cùng chơi.
Phía trước sân nhà nó có trồng rất nhiều cây, cả một vườn đều
xanh um cái màu mà nó thích. Sáng nay, một vài cây trong vườn đã
nở hoa. Những đoá hồng xoè cánh hoa đỏ thắm, những bông mười
giờ phơn phớt hồng, cái màu hồng mà đám bạn gái của nó rất thích.
Vậy mà, khi ngắm vườn hoa của mình, nhìn những màu sắc lạ ấy
xen lẫn trong cái màu xanh mởn của lá, nó không vui. Bởi nó chỉ
thích duy nhất một màu: XANH! Mẹ bảo nó là con bé bướng bỉnh vì
nó có cái trán cao thật cao. Nó cười hì hì:
– Tên con là Lam Thanh mà mẹ, con yêu cái tên mẹ đặt sao mẹ
lại bảo con bướng bỉnh?
Mẹ lắc đầu ngán ngẩm vì nó ngang như cua bò mà lại rất lém lỉnh.
Sáng nay, chỉ có mỗi mình nó ở nhà. Nó cầm trên tay chiếc kéo và
lén lút bước ra vườn, trông nó y hệt một tên trộm. Khi nó nhấp kéo,
định cắt bỏ đoá hoa hồng to nhất trong vườn thì ngoài cổng, một
thằng con trai hét lên:
– Cậu định làm gì đó?
Nó giật mình, ngước lên nhìn, lúng túng như kẻ đang ăn vụng mà
bị phát hiện:
– Tớ… tớ...
– Cậu định phá hoại đó hả? Chậu hoa đẹp thế mà.
Thằng con trai vẫn oang oang nói.
– Tớ… tớ không thích nó.
– Sao không thích? Hoa đẹp thế cơ mà, cậu có bị gì không vậy?
– Bị gì là bị gì? Tớ không thích cái màu hồng này. Tớ chỉ thích
màu xanh thôi, hiểu không, đồ ngốc. Mà cậu là ai lại vào đây hét
toáng lên thế, vườn hoa này là của tớ mà.
Nó nói một hơi một lèo làm thằng con trai tròn mắt, đứng ngẩn tò
te một hồi lâu rồi lắp bắp:
– Tớ… tớ… chỉ thấy chậu hoa đẹp mà cậu định phá nên tớ tiếc.
– Tớ chỉ thích màu xanh.
– Thì có khó gì đâu. Biến nó thành màu xanh dễ mà.
Thằng con trai bày cho nó cách tưới hoa bằng nước pha màu
xanh, vậy mà linh nghiệm thật, chậu hồng của nó đã nở ra những
đoá hoa hồng xanh. Chắc thằng con trai là một thiên tài phát minh.
Nó mỉm cười.
NÀNG TIÊN TÍ HON
Anh Bin cười sặc sụa khi nó thông báo một tin quan trọng. Chẳng
là cô hướng dẫn đội kịch ở nhà văn hóa quận vừa giao cho nó vào
vai “nàng tiên tí hon”. Niềm mơ ước hóa thân thành một trong các
nàng tiên có cánh đã thành hiện thực. Nó sẽ chọn bộ áo màu xanh
cỏ mà trong trí tưởng của nó, nàng tiên mặc áo màu xanh cỏ luôn có
nụ cười tươi nhất. Vậy mà anh Bin hễ cứ nghe nó khoe về nàng tiên
tí hon màu xanh là lại cười chế giễu làm nó bực bội. Nó tức muốn
phát khóc. Anh Bin chẳng hiểu gì cả. Nàng tiên tí hon thường xuất
hiện trong giấc mơ của nó. Nhất là những tối mẹ ru giấc ngủ bằng
những câu chuyện cổ tích. “Xứ sở thần tiên” trong giấc mơ của nó
tuyệt đẹp. Bảy nàng tiên tí hon với những đôi cánh bé xíu bay chập
chờn giữa một cánh đồng hoa sặc sỡ sắc màu. Nàng tiên màu xanh
tay mang một giỏ đầy hoa vàng í ới gọi các chị em tìm nơi hứng
những giọt sương tinh khiết nhất. Nó thường hay kể cho mọi người
nghe và ai cũng tin là có một sứ xở tuyệt diệu như thế ở một nơi xa
lắm. Chỉ có những đứa trẻ ngoan mới được các nàng tiên dẫn đường
đưa đến. Vậy mà mỗi anh Bin bướng bỉnh là bảo nó xạo. Anh thường
cười khi nó nhắc đến các nàng tiên, anh không tin. Nó hỉnh mũi nhìn
anh:
– Vì anh không ngoan nên các nàng tiên không thèm đưa anh đi.
Anh Bin chau mày:
– Nó không có thật! Toàn tưởng tượng!
– Không phải tưởng tượng. Em sắp được vào vai nàng tiên tí hon
nè. Hôm đó em diễn, anh phải đi. Anh sẽ thấy xứ sở thần tiên đẹp
như thế nào.
– Ha ha… Em mà vào vai tí hon à? Em mập như cái lu, không ai
cho em vào vai đó đâu.
Vậy là giận. Nó giận anh Bin nhiều lắm. Anh đã không tin là có
một xứ xở thần tiên, lại còn hay trêu nó… mập như cái lu. Nó không
thèm nhìn mặt anh Bin nữa, nó sẽ cho anh thấy, nó vào vai nàng tiên
tuyệt như thế nào.
Ngày hội diễn kịch thiếu nhi thành phố, nó nói với anh Bin, nếu
anh Bin không tin có “Xứ sở thần tiên” thì đừng đi xem, không tin nó
vào vai nàng tiên tí hon có nụ cười tươi nhất thì đừng có đến, nó
ghét anh Bin lắm. Anh Bin quay ngoắt đi, bảo:
– Ừ, không thèm, ở nhà đọc truyện.
Buổi diễn hôm đó, đội kịch của nó giành giải nhì cấp thành phố.
Vui nhất là bạn bè khán giả thích vây quanh các nàng tiên tí hon xin
chụp hình. Các bạn ấy ai cũng tin vào điều mà nó đã tin. Nó cười thật
tươi và nói với các bạn:
– Những đứa trẻ ngoan luôn được các nàng tiên tí hon dẫn đường
vào chơi ở xứ sở thần tiên.
Các bạn nhỏ tự dưng đều có ý định giống nhau là phải làm nhiều
việc tốt, phải thật chăm ngoan để được các nàng tiên đưa đi chơi.
Chợt anh Bin xuất hiện và đòi… chụp hình với nó. Mắt nó xoe tròn
nhìn anh. Anh gãi gãi đầu:
– Em diễn hay và cười đẹp lắm.
Nó nheo mày thích thú trước lời khen tặng.
– Mà… sao các nàng tiên, nàng nào nàng nấy cũng mập như cái
lu vậy? Anh tưởng chỉ có mỗi mình em mập thôi…
Nó gào lên khi nghe anh Bin nói câu đó. Nhưng ngay lập tức, một
bó hoa màu vàng dành tặng riêng cho nàng tiên mặc áo màu xanh đã
xoa dịu nó. Hai anh em nó nghiêng đầu vào nhau cười tươi rói, một
ánh đèn flash sáng lên. Chắc là anh Bin đã tin là có một xứ xở đẹp
tuyệt vời với những đôi cánh của các nàng tiên tí hon bay dập dờn
như cánh bướm.
MÓN NEM CỦA NỘI
Nội từ quê lên chơi. Vậy là hè này, nó có thêm người để thủ thỉ,
không còn suốt ngày vờn với mấy con mèo nữa. Nó thương nội nhất
mà. Nhưng nội ít lên thăm nó lắm. Hai ba năm nội mới ghé nhà nó
một lần. Mà lần nào nội cũng ở chừng hai ba tuần rồi về. Nội nói
ngoài quê còn cả mảnh vườn rộng ơi là rộng nội phải chăm sóc. Nội
mà đi, vườn sẽ mọc đầy cỏ, cây cối sẽ héo queo. Nó nghe nội than
thở, nó nắm lấy bàn tay nhăn nheo của nội, phụng phịu nói:
– Nội yên tâm đi ha, con sẽ giúp nội nhổ cỏ nè, tưới nước cho cây
nè.
Nội nhai trầu móm mém, nắm trọn bàn tay nó vào lòng bàn tay
mình, bảo:
– Di của nội ốm tong teo vậy, sức đâu mà làm.
– Cháu làm được mà. Ở nhà cháu cũng giúp mẹ làm được nhiều
việc lắm, như quét nhà nè, lau nhà nè, rửa chén nè…
– Di giỏi quá. Nhưng biết đến bao giờ bố mẹ mới cho Di về chơi
với nội chứ?
Nó tiu nghỉu. Ừ, phải rồi, biết đến bao giờ nó mới được bố mẹ cho
phép về quê chơi. Bố mẹ đi làm suốt ngày, hè cũng đi làm nên đâu
có thể đưa nó về quê. Mà không về quê thì nó đâu có giúp nội chăm
sóc cái mảnh vườn rộng đó được chứ. Nội thấy nó buồn buồn liền an
ủi:
– Con không biếng ăn nữa thì bố mẹ sẽ cho con về quê chơi với
nội.
Nó chớp chớp mắt hỏi lại:
– Thật không nội?
– Thật, nội nói với bố mẹ con rồi.
Nó reo lên, ô là la thích quá, rồi nó hôn vào má nội như ngày nó
còn bé vẫn thường làm khiến cho nội cười ngặt nghẽo.
Nó thích nhất là món nem rán nội làm. Nội làm nem ngon lắm,
chiếc nem giòn tan khi cắn vào, còn nước mắm thì chua chua ngọt
ngọt, ăn với cơm không còn thấy ngon huống chi là với món nem của
nội. Buổi chiều thấy nội bày đồ dưới bếp và ngồi cuốn nem, nó chạy
lại nhanh nhảu lấy một cái bánh tráng rồi nói:
– Con làm nữa nha nội.
Nó thoa nước trong chén lên bánh tráng và cho nhân vào. Trông
thấy nó làm, nội hài lòng lắm. Nhưng cuốn nem của nó gói xong,
nhão nhoẹt nước và rớt nhân ra ngoài. Nó bặm môi cố nhét nhân trở
vào bên trong vỏ bánh. Nội cười hiền, đưa cho nó một cái bánh tráng
khác, bảo:
– Con gói thêm một lớp nữa. Nhân nội làm ướt lắm, con thoa
nước lên bánh ít thôi.
Nó xoe tròn mắt, chăm chú gói cái nem đầu tiên. Cuối cùng cái
nem của nó cũng hoàn thành nhưng mà… tròn quay à. Nội nhìn cuốn
nem lại được một phen cười.
– Con ốm nhom ốm nhách mà cuốn cái nem nhìn thèm quá.
Nó chống chế:
– Con ăn cái nem này để mau mau được về quê với nội mà. Con
sẽ chăm sóc vườn cho nội được lên thành phố chơi với con lâu hơn.
– Con về quê thì nội lên thành phố chơi với ai nữa?
Nội nói nó mới chợt nhớ ra, cười hì hì. Phải rồi, nội cũng phải ở
quê thì nó mới gặp được nội chứ. Nhưng nó chỉ muốn nội ở thành
phố lâu lâu một chút thôi. Mà nội cứ lo cái mảnh vườn của nội, nên
chỉ lên chơi với nó có tí tẹo ngày rồi về. Khi nội về, nó lại thèm mấy
món ăn nội nấu, nhất là món nem. Không có nội, nó biếng ăn lắm.
Nội biết thế nên bảo bây giờ sẽ dạy nó cách làm mấy món ăn mà nó
thích. Nó cười tít mắt. Lại hôn chùn chụt vào má nội.
BÍ MẬT QUÊ NỘI
Hè này Nhóc được theo bác Ba về quê nội chơi. Quê nội xa lắm,
tít tận ngoài Bắc cơ, Nhóc phải ngồi xe lửa hơn hai ngày mới tới
được nhà nội. Xe lửa chạy xình xịch còn lòng Nhóc thì háo hức, tim
đập thình thịch không kém gì âm thanh của tiếng xe lửa đang chạy.
Nhóc quay sang bác Ba hỏi đủ thứ chuyện về quê nội. Nó là một đứa
rất giỏi tưởng tượng nên khi nghe bác Ba kể, trong đầu nó bắt đầu
hình dung, cộng thêm những gì nó đã được học trong những bài tập
đọc thì quê nội với nó đúng là chẳng có gì xa lạ cả.
Xuống ga xe lửa, dọc đường đến nhà nội, Nhóc trông thấy lũy tre
làng, nó reo lên thích thú. Nó nói với bác Ba cái đó nó đã từng biết.
Nó trông thấy những người nông dân đang đánh trâu trở về nhà sau
một ngày làm đồng. Nó nói với bác Ba cái đó nó cũng đã từng biết.
Nó trông thấy đường làng bằng đất, không trải nhựa phẳng băng như
đường nhà nó mà đường làng lại quanh co uốn éo, nó gật gà gật gù
nói với bác Ba, nó biết luôn. Bác Ba xoa đầu nó, cười khà khà:
– Nhóc mới về lần đầu, sao cái gì cũng biết hết, giỏi vậy ta.
Nó lúng liếng, nheo mắt tinh nghịch:
– Bác mới kể con nghe mà. Hi hi…
– Nhưng còn cái này rất thú vị mà con không biết.
– Cái gì vậy bác?
– Bí mật, trời mà đổ mưa thì hay, hay lắm… Bác Ba nói đến đó rồi
bật cười. Mặc cho nó gặng hỏi, bác vẫn cứ giấu không chịu nói. Làm
cho nó thầm cầu trời mưa xuống để xem có chuyện gì.
Quê nội trời đổ mưa, mưa suốt từ đêm qua đến giờ, mặt đất bắt
đầu nhão nhoét. Nhóc hớn hở trong lòng vì lời cầu nguyện của nó đã
thành hiện thực. Nó đang ngồi trong nhà thì nghe tiếng gọi của thằng
anh họ bằng tuổi ở đâu tít ngoài vườn, nó chạy ra. Nhưng vừa bước
được vài bước khỏi nhà thì nó trượt chân té cái oạch. Nó lồm cồm
ngồi dậy, ngước mắt nhìn thì thằng anh họ của Nhóc xuất hiện trên
chiếc cà kheo và cứ liên tục nhúc nhích hai chân để giữ thăng bằng.
Anh nhìn nó cười sặc sụa:
– Sao Nhóc như ma lem vậy? Mới vừa chụp ếch à?
Nó lúng túng.
– Ở đây vào mùa mưa, Nhóc phải di chuyển bằng cà kheo nếu
không là cứ chụp ếch hoài luôn đó. Đường trơn lắm, y như có mỡ
vậy.
– Đi cà kheo? Em tưởng cà kheo là một trò chơi dân gian thôi
chứ.
Anh họ cười hì hì, lắc đầu. Vậy là Nhóc không biết rồi. Ngoài lũy
tre, con trâu, đường làng… thì quê nội của Nhóc nổi tiếng với hình
ảnh người ta di chuyển bằng cà kheo vào mùa mưa. Hèn chi bác Ba
cứ bí mật bảo về quê nội mà gặp mưa đi rồi sẽ biết.
Ngoài ngõ, mấy thằng bạn cùng xóm đang gọi nhau rủ rê ra đồng
thi chạy bằng cà kheo. Nhóc thấy cả chục thằng con trai, đứa nào
cũng cao hơn với hai thân tre nhấp nhô trong tay. Thằng anh họ
ngoái lại bảo đến chiều sẽ đấu với chúng rồi quay sang hỏi nó:
– Em đi cà kheo được không?
Nó lắc đầu. Thằng anh họ mỉm cười.
– Dễ lắm, anh sẽ tập cho em. Đến chiều là có thể thi… đi cà kheo
với bọn chúng rồi. Còn thi chạy thì em phải ở đây đến hết mùa hè để
học thôi.
Nhóc gãi gãi đầu.
– Năm sau em lại về mà.
Anh họ cười cười, bảo nó là nhất định thế nhé, phải về đấy, không
được hứa lèo.
Khi Nhóc đã tập tễnh đi được cà kheo rồi, nó gặp bác Ba và nói,
quê nội vào mùa mưa, cái đó nó cũng đã biết. Bác Ba cười khà khà,
xoa đầu nó, lại khen: “Giỏi vậy ta!”
BƯỚM ĐỎ
– Một con bướm này, năm con bướm này… chín con bướm này…
la là lá la…
Chị An nghe tiếng Na hát, chị lọ mọ đi lại chỗ nó, khe khẽ hỏi:
– Bướm ở đâu vậy mà nhiều Na?
Na vội vã gấp cuốn tập của mình lại, lúng túng.
– Dạ… dạ… ở ngoài vườn.
Chị An mỉm cười, chị bảo nó kể cho chị nghe về những đôi cánh
đầy màu sắc của những chú bướm. Có lẽ loài bướm là loài đẹp nhất,
cánh nó có đủ thứ màu pha trộn. Với lời kể của Na, chị An lại tha hồ
mà tưởng tượng. Chị An là người kém may mắn. Khi lên bảy, đôi mắt
chị đột nhiên mờ dần rồi mù hẳn. Chị không còn thấy gì nhưng chị rất
thích những màu sắc. Nó say sưa kể về bướm vàng, bướm trắng,
bướm đen rắc trên mình những bụi phấn lấm tấm sắc màu tạo thành
những hình tròn viền cánh bướm… Đột ngột, nó dừng lại vài giây rồi
tiếp tục:
– Có cả bướm đỏ nữa, toàn thân nó chỉ có một màu đỏ duy nhất.
Không thấy chị nói gì, chiếc miệng xinh xinh của chị cứ nhoẻn
cười. Chắc là chị đang hình dung trong đầu những về những chú
bướm mà nó vừa kể. Nó nhìn chị thật lâu, bẽn lẽn hỏi:
– Mà chị ơi, chị có thích sờ một con bướm không? Em sẽ bắt
chúng tặng cho chị. Có nhiều lắm…
Chị An vội vã ngăn nó lại.
– Không được Na ơi. Bướm phải bay lượn trong vườn hoa thì mới
đẹp. Mà có bướm toàn thân màu đỏ thiệt không em?
– Có chứ chị. Chị xòe tay ra đi.
– Em định làm gì?
– Tặng chị một con bướm đỏ.
Chị An lắc đầu nguầy nguậy.
– Không được đâu Na, bướm là loài tự do bay lượn, em bắt
chúng, chúng sẽ chết vì buồn…
Na cầm tay chị, đặt vào lòng bàn tay chị một con bướm đỏ:
– Đây nè chị, con này khô queo rồi.
Chị An cầm con bướm trong tay, run run rờ lên cánh bướm mỏng.
– Nó chết thật rồi hả em?
– Không chị ơi. Con bướm này không bao giờ chết cả vì toàn thân
nó màu đỏ mà.
Mặt chị nhăn lại vì chưa hiểu ý Na. Na cười thích thú:
– Bướm này là em làm đó. Làm từ hoa phượng. Còn bướm ngoài
vườn, cánh toàn bụi phấn không à, mẹ bảo bụi phấn của bướm độc
lắm, không chơi được.
Chị lắp bắp:
– Hoa phượng…
– Đúng rồi chị, cánh của hoa phượng y như cánh bướm ấy, chỉ
cần ghép hai cánh lại và gắn thêm hai cái râu là thành một con
bướm. Sau đó bỏ vào giữa cuốn tập ép khô.
Na hào hứng kể cho chị An nghe về những con bướm làm từ cánh
hoa phượng đỏ. À, kể về hoa phượng đỏ thường nở vào mùa hè nữa
chứ, chị chưa nhìn thấy hoa phượng bao giờ mà. Từ lúc phượng nở,
nó đã nhặt hoa và mang về ép thành bướm như thế nào. Bây giờ
trong vở nó có rất nhiều, rất nhiều bướm có màu đỏ. Nó mang khoe
chị. Nó thì thầm:
– Em sẽ làm thật nhiều bướm để mỗi ngày em mang tặng chị một
con bướm đã khô.
Chị ôm cuốn tập của nó vào lòng, cười hạnh phúc.
– Cám ơn Na nhé. Chị thích lắm!
LEO DỪA
Hoàng ở thành phố về. Hoàng hơn Bách hai tuổi, vậy mà trông nó
cứ y như con mèo, còn Bách hẳn nhiên là con hổ. Hơn hai tuổi
nhưng vẫn phải gọi Bách bằng anh! Không phải là sợ cái vóc người
to lớn của Bách mà Hoàng gọi thế đâu nhé, mà vì Hoàng là em họ.
Hoàng về, Bách cũng thích lắm, vì Hoàng đem từ thành phố về nhiều
cái trò mà Bách chưa từng biết. Nhiều trò chơi và những thứ đồ mới
tinh, màu mè trông thích mắt. Mấy đứa cùng xóm nhìn vào thì cứ tặc
lưỡi kh...
 





